Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

SÀI GÒN - TIẾNG ỒN - ÂM NHẠC

Quốc Bảo

Đường Lương Nhữ Học - Sài Gòn
Thật ra, nhịp huyên náo của đời sống đô thị không làm tôi khó chịu. Sài Gòn, nơi tôi sinh ra, đã là môi trường huyên náo nhất mà người ta có thể tưởng tượng. Ngoài phố ồn ào 24 giờ 7 ngày. Những căn nhà ồn ào bởi truyền hình, máy sấy tóc, máy xay sinh tố, máy giặt, playstation, trẻ con. Tiệm massage ồn ảo bởi điện thoại di động. Quán nước ồn bởi những cuộc khoe mẽ của nouveau-riche. Mọi thứ ấy đều khả dĩ chịu đựng. Cái đáng sợ nhất, với tôi, là tiếng ồn bởi âm nhạc.
Tôi không hiểu được vì sao người ta phải mở nhạc trong những quán nước. Trong một không gian "bách hoa tề phòng", trăm miệng đua tiếng như ở quán, thì âm nhạc để làm gì? Chắc chắn chẳng ai có nhu cầu thưởng thức ăm nhạc mà lại vào quán. Mà thứ nhạc chủ quán chọn mới thật là một ác mộng. Celine Dion tranh giành chỗ đứng với Đàm Vĩnh Hưng, bossa-nova xếp hàng cuàng Mỹ Tâm, ambient trance xen lẫn Thanh Thảo, hiphop Thái chèn huých Eva Cassidy. Chủ quán nghĩ rằng như thế là thỏa mãn mọi "thượng đế"? Hay đơn giản là , dùng nhạc để tranh sự lớn tiếng với khách?
Âm nhạc không phải là lúc âm thanh vang lên, mà là khoảng lặng khi âm thanh đạ tắt. Người Trung Hoa , được tiếng là ồn ào nhất thiên hạ, lại quan niệm âm nhạc là sự im tiếng động. Khi nốt nhạc đã ngừng ngân, những dư ba của nó mới thực sự là âm nhạc. Trong yên tĩnh, dòng hòa âm của tâm tưởng mới có chỗ để bắt đầu, mới có dưỡng khí để hít thở, mới có năng lượng để sống một đời riêng của nó
(trích từ:Thế nào là một giấc mơ? Tên bài do blog tự đặt)


1 nhận xét:

Lr Wjnter nói...

Cám ơn bạn vì đã chia sẽ thông tin hữu ích

Email: jackwinter27@gmail.com
Website: dạy nhảy dance sport sản xuất phim quay phim hội nghị