Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

Cầu Ba Cẳng của Sài Gòn xưa

“Ở vùng Quận 6 Chợ lớn cách đây mấy mươi năm có một cây cầu bằng sắt có hình dạng rất lạ có ba chân. Vì cầu chẳng có cái tên chính thức nào như cầu Bông, cầu Kiệu, cầu Nhị Thiên Đường, cầu Tân Thuận... nên người dân lấy hình mã đặt tên, tức cầu Ba Cẳng” – trích lời nhà văn Trương Đạm Thủy.


Cầu Ba Cẳng ở Chợ Lớn, gần phía sau chợ Kim Biên nay không còn nữa. Cầu ở đầu đoạn rạch Bãi Sậy, nay lấp thành đường Bãi Sậy và Phạm Văn Khoẻ quận 6.
Cầu Ba cẳng nằm ở khúc rẽ phải ra kênh Tàu Hủ, hai chân nằm ở bến Bãi Sậy và bến Nguyễn Văn Thành và chân kia ở bến Vạn Tượng. Đoạn cuối rạch này vẫn chưa lấp, và cầu tồn tại đến năm 1990 thì bị sập.


Rạch Bãi Sậy hay kênh Hàng Bàng ngày này đã lấp đến 90% trở thành đường Bãi Sậy và đường Phạm Văn Khoẻ, Quận 6, chạy từ rạch Lò Gốm (phía bên trái) ngang qua chợ Bình Tây, tới chỗ cầu Ba Cẳng rẽ phải một đoạn ngắn chảy ra rạch Tàu Hủ.
Đây là con đường chính để đưa hàng hóa đến chợ và hàng hóa từ chợ sau đó lại tỏa đi khắp nơi khi vận tải đường bộ còn chưa phát triển trong nửa đầu thế kỷ 20. Ảnh. J.-C. Curtet.
Cầu Ba Cẳng (phía sau chợ Kim Biên, nối 2 bờ rạch Hàng Bàng).
Gần cầu Ba Cẳng, ở ngã ba rạch Bãi Sậy từ kênh Tàu Hủ và rạch chạy đến đường Kim Biên (tiếng Quảng Đông nghĩa là Cao Miên, vì trước đây gọi là đường Cao Miên hay rue de Cambodge) là đường Gò Công, đây là đường từ Chợ Lớn đi xuống Gò Công (cầu Ba Cẳng có bậc đi xuống đường Gò Công).
Trụ sở và xưởng sản xuất “xà bông Việt Nam” nổi tiếng của ông Trương Văn Bền trong những thập niên giữa thế kỷ 20 nằm ngay trên đường Kim Biên.


Ngày nay rạch bãi Sậy đã hầu như bị lấp hoàn toàn. Phía sau chợ Kim Biên vẫn còn một đoạn rạch rất ngắn khoảng 30m rộng 3m, trước đổ ra thẳng kênh Tàu Hủ. Cầu Palikao trở thành đường Ngô Nhân Tịnh.
Cầu Ba Cẳng đã sập, không còn và rạch phía sau chợ Kim Biên đã bị lấp. Cầu Palikao được người Pháp đặt tên theo một câu gần Bắc Kinh, gọi là Bát lí kiều (cầu tám dặm), nơi liên quân Anh-Pháp vào năm 1860 đánh với quân nhà Thanh.

Cầu Ba Cẳng bắc qua rạch Bãi Sậy, gần Chợ Bình Tây, và gần phía sau chợ Kim Biên (chợ Kim Biên chỉ mới có sau 1975, trước đó vị trí chợ là một công viên). Chân cầu bên phải là đường Gò Công ngày nay.
Đây là tấm hình hiếm hoi còn sót lại của cầu Ba Cẳng, một cây cầu chẳng có mấy quan trọng, nhưng nó đã trở thành một phần của lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn xưa, với cái tên nghe thật dân dã và cũng có lắm chuyện xưa liên quan đến nó, như chuyện "Dân chơi cầu Ba Cẳng" của nhà văn Trương Đạm Thủy...


Kênh Bonard, tức rạch Bãi Sậy, Chợ Lớn, cũng được gọi là kênh các lò gốm. Cái cẳng thứ 3 của Cầu 3 cẳng là hướng thẳng vào trục đường Trịnh Hoài Đức. Và đúng là rạch Lò Gốm và Bãi Sậy là 2 rạch khác nhau.
Nhiều rạch xưa nay đã bị lấp, nên trên các bản đồ Sài Gòn mới sau này không còn tìm thấy chúng. Trong phần chú thích tiếng Pháp có ghi rõ: "Đường nhà buôn (tức là đường Nguyễn Văn Thành). Kênh Bonard, cũng được gọi là kinh các lò gốm, là một huyết mạch thương mại chính của Chợ Lớn".



Đoạn cuối rạch Bãi Sậy gần Cầu Ba Cẳng, nhìn từ cầu Palikao. Cầu Palikao là cầu qua rạch Bãi Sậy trên đường Ngô Nhân Tịnh. Gần cầu Palikao và chợ Kim Biên hồi xưa có ngôi nhà lớn của một trong bốn người giàu nhất Sài Gòn, đó là ông Trần Hữu Định, cũng được gọi là Bá hộ Định, người được xếp thứ tư trong "Tứ đại Phú Gia Sài Gòn": Nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Định.
 
3 cẳng đều giống nhau nên khó phân biệt được cẳng nào với cẳng nào.


Cầu Ba Cẳng nhìn từ đường Trịnh Hoài Đức (là con đường chạy thẳng ở cuối rạch Bãi Sậy). Đi về phía phải của Cầu Ba Cẳng trong hình này vài chục mét là tới chợ Kim Biên ngày nay, còn về phía trái khoảng 200m là tới Đại lộ Đông Tây và kênh Tàu Hủ.
Hình này chụp khoảng đầu thập niên 1950, ngày nay cầu này không còn nữa. Cái cẳng trong hình này là cẳng đi xuống đường Yunnan, tức Vân Nam (sau 1955 là đường Vạn Tượng), còn hai cẳng kia thì bắc qua hai con đường hai bên rạch Bãi Sậy: bên trái xuống bến Bãi Sậy, bên phải xuống bến Nguyễn Văn Thành nơi đầu đường Cambodge (sau 1955 là đường Kim Biên).

CHUYỆN TÀO LAO


Mặc dù cái con bé bán hàng rong năn nỉ gãy lưỡi, anh cũng nhất quyết từ chối mua nhành hoa tặng chị. Anh bảo, mua hoa làm gì, vừa tốn tiền vừa không ăn được. Cái quan trọng trong thời buổi khó khăn này là chỉ ăn được thôi. Hoa ư? Vài bữa héo, vứt đi, lại khổ mấy bà dọn rác.
Chị hình như không đồng tình lắm nhưng không dám nói gì, lẳng lặng đi bên anh. Có lẽ đó là người phụ nữ cam chịu, theo tôi thấy.
Đã có biết bao đôi yêu nhau đứng gần cái cây này mà trò chuyện. vỉa hè mà, họ có quyền đứng chứ. Nhưng đôi khi những câu chuyện của họ khiến tôi thấy sao àm khó nghe vậy. Có hôm, bất thình lình tôi đnag lim dim mắt, chị gái nào đấy hét lên dễ sợ : " Bỏ tôi ra, chúng ta đã chấm hết" . Sau đó lết nhanh sang đường trước khi gã kia đuổi theo. Bao nhiêu là ánh mắt nhìn chằm chằm vào họ, anh kia chạy đi nốt. Nhưng là hướng ngược lại.
Người ta nói yêu là khổ. Đó là cái khổ đấy. Cãi nhau, đau lòng, khổ sở để quên nhau thôi. Vài ngày sau, anh kia lại trong bộ cánh mới, tay trong ta với một em khác, chắc đó chính là nguyên nhân chia tay vậy.
Nói dông dài thì cái vị trí đắc địa tôi đi làm vỉa hè cũng thấy nhiều cảnh khôi hài vậy. Ngày mưa lãng mạn, hai anh chị dắt nhau vào quán nước, rồi tự dưng, chị đứng lên, chạy sang đường, chỗ dải vỉa hè phân cachs ấy, chỗ tôi ngồi vậy. anh nắm tay chọi, chị rũ tay anh. Anh thì thầm năn nỉ, chúng ta nói chuyện đã. Chị vùng vằng, không nói, mặt xuôi xị. anh cố năn nỉ thêm vài câu nữa, chị lại lết trong vòng tay anh sang quán nước. Lại uống, cắn hướng dương, trò chuyện. xong lại chạy đi hiệp 2, anh lại núi kéo, chị lại ngồi. Chắc tôi chóng mặt vì lần thứ 3 chị đứng lên ngồi xuống mất. Nhưng lần này là đi hẳn. Mái tóc mây ươn ướt mưa bụi đi thẳng không thèm ngoái lại. Anh đuổi theo được một đoạn rồi cũng đi nốt. Theo hướng ngược lại.
Những cái cuộc chia tay tôi tháy như thế là họ đều đi theo hướng ngược lại nhau. Chắc hết tình, cũng đồng nghĩa là không cùng đường, và thế là hai người đôi ngả. Tôi nghe mấy bà cô bán hàng nói thế. Họ cũng bàn luận chăm chú mấy thứ chuyện của thiên hạ này lắm.
Chuyện tào lao thôi chứ tôi có biết yêu iếc chi mô. Cái thân tròn này chưa yêu ai bao giờ nên chả biết nói gì cả. chỉ nghe thôi. Đời nó thế đấy, mấy đứa yêu nhau mà không cãi lộn, thế mới nêm được nhiều gia vị, mới thưởn thức được lắm mùi của tình yêu chớ. Chị bán hàng quần áo bảo nhỏ. Chắc là vậy.
Tào lao thêm chuyện có những người sống với nhau nhiều năm, con cái lớn khôn vẫn ngoại tình đấy thôi. Kinh nghiệm chuyện đời của mấy bà bán hàng chỗ tôi vậy. Họ nói họ không ngoại tình nhưng bạn họ có ngoại tình vô số. Có bà, bỏ chồng, làm tiệm tóc, cho sinh viên thuê trọ, chạy giao hàng, cho vay lãi, trùm họ, tháng kiếm bao nhiêu tiền. thế mà dốc cho cờ bạc với cậu bồ trẻ hơn chục tuổi. Bà ta đi phẫu thuật thẩm mỹ, chăm sóc da mặt khiếp khùng, học bao nhiêu bài để giữ chân thằng bồ. Nó có vợ con, vợ là con sếp thế mà có bỏ bà được đâu. Thế đấy, ngày xưa, thằng đó đẹp trai nên nhiều con mê, mấy em sinh viên thuê nhà theo nó, bà đuổi thẳng cổ. Bây giờ nó vẫn quấn quýt bà nhưu xưa, tháng bà bao mấy triệu, đua về cho vợ trên Thái Bình bao quà mỗi lần xuống Hà Nội du hí. Nhưng nhu cầu sinh lí giải tỏa thì cho cả hai nên thằng bồ cũng chỉ được ít tiền thôi, còn lại bà chăm cho đứa con của bà, nghe bảo, con bà bị bệnh ngơ ngơ, bao tiền chữa chưa khỏi. Sức lực của kẻ làm mẹ và thiếu thốn chồng chắc chưa cạn được cho dù đã gần đầu năm rồi.
Lại có ông, mấy bà cứ bảo là hâm. Ổng bán túi trên chỗ gọi là thượng nguồn của cái dãy phân cách này vậy.Ổng lấy hai lần vợ. Bà vợ cả không con, bỏ đi. Về quê ổng kiếm được bà vợ hai thua chục tuổi. Ở với nhau hai chục năm mà hàng ông ông giữ. Nói như bà già nhất ở đây, ( nói già nhưng cũng chỉ 50 thôi), rằng, vợ mà ông thuê bán tháng triệu rưỡi, hôm nào nghỉ ông không cho vợ bán một mình, ông khóa hòm. Ông bảo, để vợ bán thì nó lấy mình không biết. Thế mà, bao nhiêu tiền cho con cái ông không đóng góp gì. Ông để vợ lo tất. Vợ chạy bán hàng ngày, tối đi phụ ổng. Vợ ổng đẹp nên cặp bồ nhiều lắm. Bà già bảo, thế mới nuôi được hai đứa con ăn học. Mà công nhận vợ ổng đẹp, ổng thì chả quan tâm vấn đề đó. Kệ cô ta, ổng chỉ biết tiền ông thôi, đánh lô đề cho sướng thôi. Tôi chả biết, nhưng hôm ông xuống đây, tôi thấy ông hay cáu gắt, nhăn nhăn thế nào đó. Bà già bảo, ông hâm mà lại.

Chuyện thì nó cứ tào lao thế vậy. Chẳng nghĩ gì nhiều, viết lại thế thôi. Ôi cuộc đời, hỡi tình yêu !

Khi cuộc sống của bạn trở nên bế tắc


Cuộc sống đem đến cho chúng ta nhiều niềm vui và cũng không ít những nỗi buồn. Có những lúc bạn tưởng thành công nắm được trong tay nhưng cuối cùng lại thất bại cay đắng. Có những người khiến chúng ta yêu thương trân trọng nhưng cuối cùng lại rời bỏ ta. Dường như cả thế giới đang quay lưng với bạn, không còn điều gì níu giữ bạn với cuộc sống nữa…
Chán chường, mệt mỏi
Những chán chường, mệt mỏi, những đau đớn khổ sở khiến bạn không còn chút sức lực nào để gắng gượng với cuộc sống này. Bạn có biết rằng, khi cuộc sống trở nên vô nghĩa không phải vì nó không mang lại cho bạn niềm vui mà vì bạn không tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống đó? Nhiều lúc chúng ta oán trách người khác rời xa chúng ta, cướp đi niềm vui sống của chúng ta mà không nhận ra mình sống quá phụ thuộc vào họ.
Đôi lúc sự phụ thuộc đó khiến họ cảm thấy mệt mỏi, họ muốn tìm cuộc sống cho riêng mình. Bởi vì bạn xem họ là nguồn vui sống, là ý nghĩa cuộc đời nên khi họ ra đi, bạn tưởng cuộc sống của mình mất đi ý nghĩa!
Không biết mình sẽ làm gì và đi về đâu
Những lúc cuộc sống rơi vào bế tắc, chúng ta thường đánh mất phương hướng của mình, không biết sẽ làm gì, đi về đâu những ngày sắp tới. Khi mất việc, mất người yêu, hay thất bại trong cuộc đời đó là lúc chúng ta dễ dàng mất đi phương hướng của mình!
Những lúc đó, đừng vội quay cuồng tìm một phương hướng mới, hãy nghĩ ngơi thư giản và nhìn lại những gì đã qua. Những con đường mà bạn đã đi, những việc đã làm và những lời nói khiến ai đó bị tổn thương. Sau khi bình tĩnh hãy tìm hiểu lý do của những việc đó, bạn sẽ thấy mọi việc không tệ như bạn nghĩ. Chỉ cần bĩnh tĩnh một chút, hay thư giãn một thời gian bạn sẽ lấy lại cân bằng cho cuộc sống của mình.
Khi cuộc sống của bạn trở nên bế tắc, đừng gắng gượng làm một việc gì đó, bởi dù cố gắng đến đâu bạn cũng chẳng thể nào hoàn thành nó được. Hãy để tâm trí của bạn vào những việc khác, những việc khiến bạn vui vẻ hơn, thoải mái hơn! Như thế, bạn sẽ nhanh lấy lại được tinh thần. Hãy thường xuyên nói chuyện với cha mẹ, chăm sóc bản thân và quan tâm đến những người xung quanh. Lấp đầy khoảng trống của bạn bằng những yêu thương chắc chắn bạn sẽ nhanh chóng tìm lại được ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Cuộc sống không bao giờ là vô nghĩa
Chỉ có bạn chưa tìm ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống, bởi khi chúng ta sinh ra trên thế gian này đều có một ý nghĩa chung nhất, đó là làm cho những người xung quanh chúng ta được hạnh phúc. Vậy thì, không khi nào chúng ta đánh mất ý nghĩa thực sự đó – Chỉ là vì một lý do nào đó bạn chưa tìm thấy nó mà thôi!
Khi cuộc sống trở nên vô nghĩa tức là khi bạn đang đi trên 1 con đường không có ánh sáng, bạn cảm thấy cuộc đời này không còn gì để nuối tiếc nữa. Cô đơn, lạc lõng, buồn tủi, cả thế giới dường như quay lưng với bạn. Bạn không biết phải làm gì để đối diện với hiện thực, cứ thế, cuộc sống mỗi ngày một ảm đạm, băng giá.
Đừng vội vàng chấp nhận điều đó, vì cuộc sống còn rất nhiều ý nghĩa mà bạn chưa nhận ra. Hãy tìm cách thay đổi nó, tô vào bức tranh cuộc đời của bạn thêm nhiều sắc màu, quan tâm nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn, tìm cho mình ít nhất một người bạn để có thể đồng hành trên con đường gian nan phía trước, nếu làm được như thế bạn đã chiến thắng được sự vô nghĩa rồi đấy!

Không ai trong chúng ta sống vô nghĩa trên đời, ai cũng được sinh ra từ sự yêu thương, vậy nên trách nhiệm của mỗi chúng ta trên cõi đời này đó chính là yêu thương những người bên cạnh! Mỗi khi bạn chạm vào sự bế tắc của cuộc đời, hãy yêu thương và quan tâm nhiều hơn đến những người quanh bạn! Khi ấy, bạn sẽ tìm lại ý nghĩa thực sự của cuộc sống!

Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

Tôi biết 20 năm nữa… bạn sẽ hối tiếc điều gì!


Tôi đã trải qua rất nhiều điều không may trong cuộc sống và giờ ở lứa tuổi gần đất xa trời, tôi cũng như bao người khác lại ước gì. Và tôi biết những bạn trẻ đang ở tuổi 20, 30 bây giờ, sau hai mươi năm nữa họ sẽ lại nói câu “Ước gì, giá như…”
Ở những giây phút tồn tại cuối cùng của cuộc đời, con người ta mới nhận ra rằng mình thật ngu ngốc khi đã không làm những công việc đơn giản như thế. Những điều tưởng chừng như nhỏ nhoi nhưng lại vô cùng giá trị đã bị chúng ta bỏ quên mà thay vào đó là những tham vọng theo tiếng gọi của vật chất.
Bạn có biết khi trên cơ thể còn vương lại những nhịp thở cuối cùng, con người ta sẽ hối tiếc và trăn trở về những điều gì nhất không? Nếu bạn biết được những điều này, bạn sẽ có thể thực hiện nó ngay tư bây giờ để không phải dẫm lên con đường cũ của họ. Thay vào đó, bạn sẽ mãn nguyện nhắm mắt đi về thế Giới bên kia khi số mệnh của mình kết thúc.

Những hối tiếc cuối đời
Nhiều năm chăm sóc và gần gũi những bệnh nhân nặng ở giai đoạn cuối, nữ y tá Bronnie Ware(người Australia) được nghe họ kể về những điều trăn trở hay hối tiếc vì đã không làm được khi còn khoẻ mạnh. Tất cả ký ức từ những cuộc trò chuyện trên được Bronnie đưa vào cuốn sách vừa xuất bản mang tên “The top five regrets of the dying” (tạm dịch là “năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối“). Trong đó, nữ y tá diễn tả rất cặn kẽ về những điều mà người ta phải đối diện khi ở vào giai đoạn cuối cuộc đời. Qua đó mỗi người cũng chúng ta có thể học hỏi và rút kinh nghiệm.
Sau đây là 5 điều hối tiếc phổ biến nhất, mà đa phần người ta đều nói rằng họ muốn thay đổi nó nếu như được lựa chọn lại:
1. “Tôi ước gì đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình”:
“Nhiều người luôn kìm nén cảm xúc của mình chỉ vì muốn ‘dĩ hoà vi quý’ với mọi người. Hệ quả là họ phải sống một cuộc sống tầm thường và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà bị ức chế, phẫn uất dẫn đến bệnh tật”.
2. “Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn”:
“Đây là nỗi hối tiếc phổ biến. Thật ngạc nhiên bởi nhiều người đã không nhận ra điều này rằng, cuối cùng hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ bị mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ, nó tạo cho họ cảm giác ‘thoải mái’ giả tạo. Nỗi sợ hãi phải thay đổi bản thân khiến họ phải sống giả vờ với người khác cũng như với chính bản thân họ”.
3. “Tôi ước gì mình đã không làm việc quá cật lực”:
“Đây là điều được thổ lộ từ những nam bệnh nhân mà tôi đã từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái cũng như mối tương quan vợ chồng. Mặc dù các nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột gia đình. Trong khi đó tất cả những nam bệnh nhân mà tôi chăm sóc đều giãi bày sự hối hận sâu sắc vì đã bị cuốn vào vòng xoáy công việc để mưu sinh”.
4. “Ước chi tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa là của mình chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn cho tôi”.
Lý giải về điều này, tác giả viết: “Đây là điều hối tiếc nhất của tất mọi người. Khi mà con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp kết thúc và nhìn lại rõ ràng mọi thứ đã qua. Thật dễ dàng nhận ra cả một nửa những ước mơ ấy vẫn chưa thực hiện được cho đến khi phải nhắm mắt xuôi tay cho dù bản thân họ đã lựa chọn như thế. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra cho tới khi nó mất đi”.
5. “Giá như tôi vẫn giữ được liên lạc với bạn bè của mình”:
Theo Bronnie, thông thường người ta không nhận ra tầm quan trọng và giá trị thực sự của nhữngngười bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa. “Nhiều người đã quá mải mê vun vén cho cuộc sống riêng của mình mà quên đi mối dây giao kết với bạn bè. Cũng có nhiều người hối hận sâu sắc vì đã không dành thêm thời gian và những nỗ lực đáng có cho bạn bè. Tất cả họ đều nhớ đến bạn bè khi sắp lìa đời“, tác giả cuốn sách viết.

Bạn thấy mình có đang làm những việc mà chính họ đang hối tiếc không? Nếu có thì bạn hãy tự cảm thấy hạnh phúc vì mình đã được biết đến những thông tin này từ cô y tá đầy tình người nhé! Rồi ngay sau đó, bạn hãy giúp chính mình thoát khỏi những sai lầm đó để bạn không phải lặp lại những điều hối tiếc như họ.
Và khi cuốn sách này ra đời, những đọc giả của chúng đã thật cảm động để đưa ra những lời từ trái tim. Dạo quanh những blog của những đọc giả của cuốn sách này, chúng tôi bắt gặp được một bài viết thật ý nghĩa và sâu sắc như sau:
Cuộc đời là của chúng ta và chỉ mỗi người mới biết được mình cần gì từ cuộc sống. 18 tuổi chúng ta đứng giữa những lựa chọn khác nhau của cuộc đời, những ngã rẽ, những quyết định khiến không ít người trong số chúng ta phải kiên quyết mới giành được quyền quyết định.
Một người ca sỹ hát rong đã nói với vị linh mục rằng: Cả đời con đã dùng tiếng hát để nuôi dưỡng 6 đứa con của con và ao ước lớn nhất của cuộc đời là đi khắp nước Mỹ để biểu diễn những bài ca yêu thích và con đã làm được! Thế nên con chẳng có gì đế nuối tiếc cả! Sống và làm những việc bạn muốn đo chính là cách để sống không phải hối tiếc bất cứ điều gì!
Biết rằng sẽ rất lâu mới làm được những điều mình muốn, nhưng tôi sẽ không từ bỏ ước mơ và niềm đam mê của mình. Bởi vì một khi không còn chúng cuộc sống của tôi sẽ không còn ý nghĩa! Thế nên tôi sẽ sống và làm tất cả những gì mình muốn để sống một cuộc đời không hối tiếc! Bởi vì tôi chỉ có duy nhất một lần được sống là chính tôi!

Không phải ai cũng ý thức được điều này để sống một cuộc đời không hối tiếc! Nhiều người khi sắp từ giã cuộc đời vẫn còn nuối tiếc bởi vì họ đã sống một cuộc đời vô vị và nhạt nhẽo như thế!Tại sao khi còn khỏe mạnh không sống với những điều mình muốn để lúc bấy giờ phải ngồi hối tiếc!

Ông hà tiện và Thượng đế


Ông hà tiện và Thượng đế
Ông hà tiện và tham lam nằm mơ thấy Thượng đế, liền hỏi: “Thưa ngài, 100 năm của hạ giới bằng bao nhiêu ngày trên thượng giới?”

- Con ơi, không thể tính bằng ngày mà chỉ bằng một phút thôi – Thượng đế trả lời.
- Thế 100 triệu đồng thì sao ạ?
- Chỉ đáng 1 xu trên thượng giới mà thôi.
- Vậy xin ngài rủ lòng thương ban cho con 1 xu. Con sống nghèo khổ lắm.
- Được, con hãy đợi ta 1 phút nhé!


Đêm tân hôn
Đêm tân hôn cô dâu thẹn thùng thỏ thẻ với chú rể:
- Anh ơi, em hổng biết gì về dzụ đó hết, anh cắt nghĩa cho em đi!
Chú rể cười:
- Dzụ đó dễ ợt hè. Em cứ tưởng tượng cái của em là nhà tù, còn của anh là thằng tù,
Ta cứ nhốt thằng tù vào nhà tù là xong.
Xong xuôi rồi cô dâu thích quá, một lát sau lại thỏ thẻ:
- Anh ôi, thằng tù nó xổng chuồng gồi!
Chú rể bảo:
- Thì mình bắt nhốt nó lại.
Xong lần nhốt tù này chú rể châm thuốc lá hút lấy lại hơi. Cô dâu lại nói:
- Nó lại xổng chuồng nữa gồi, anh mau bắt nhốt nó lại đi anh!
Thế là chú rể lại uể ỏai đi bắt thằng tù nhốt lại. Xong xuôi anh nằm xuội lơ.
Một lát cô dâu lại thỏ thẻ:
- Anh ôi, nhốt thằng tù nữa đi anh!
Lần này thì chú rể nổi quạu:
- Thằng này ở tù hết hạn thì phải thả cho nó ra chứ, nó có bị án chung thân khổ sai đâu

Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

KHI NGƯỜI BỆNH BỊ XÃ HỘI TẨY CHAY ...

Thích Thánh Nghiêm


Nhiều người bị một số bệnh nào đó như bệnh nhân AIDS, bệnh tâm thần, thường gặp phải sự xa lánh của xã hội, và khi họ muốn hòa nhập với cộng đồng là cả một vấn đề. Người ta từ chối không cho những bệnh nhân này cư ngụ, từ chối không cho thuê nhà ... Người dân đưa ra lý lẽ rằng họ sợ giá thuê nhà của họ sau này bị xuống giá, họ sợ bị lây bệnh, bị ảnh hưởng nguy hiểm. Chúng ta nên nghĩ thế nào về vấn đề này?
Đây là một việc rất đau lòng. Chắc mọi người còn nhớ, Đài Loan sau khi hồi phục, thì có bệnh cùi (bệnh phong) bị xem như một thứ ôn dịch khủng khiếp. Những người mắc bệnh đều bị cách ly, mọi người sợ bị lây bệnh, sợ đến nỗi không dám nhìn người bệnh, nhốt họ ở những nơi xa thật xa. Cho dù sau đó người bệnh đã được chữa khỏi, hoặc đã được xác nhận bệnh tình không còn khả năng lây lan nữa, quần chúng vẫn không hiểu, vẫn cứ sợ phải tiếp xúc. Mãi đến khi y học phát triển như ngày nay, ở một số vùng xa xôi như Đại Lục, vẫn có những thôn xóm mắc bệnh cùi, người bệnh vẫn bị cách ly. Bởi có những thôn xóm bị cách ly như thế, nên trẻ con ở đó không được đi học, cũng không có cả hộ khẩu, vô cùng đáng thương.
Ngày nay, xã hội Đài Loan tuy đã thoáng hơn trước , người dân đã có hiểu biết tương đối về một số bệnh, nhưng về mặt tâm lý, vẫn không có cách nào xóa bỏ hết những lo sợ của họ đối với người mắc bệnh. Ví dụ bệnh AIDS,  y học đã sớm nghiên cứu chỉ ra rằng nó không dễ dàng lây nhiễm, nhưng ai cũng "xanh mặt" khi nghe đến AIDS. Hay với những người mắc bệnh tâm thần, mọi người sợ họ gây chuyện, bạo lực, giết người. Nhưng trên thực tế, những bệnh nhân tâm thần có khuynh hướng bạo lực  so với những người bình thường lại có phần ít hơn. Ngược lại, chính những người bình thường say rượu mới nguy hiểm, ví dụ, say rượu rồi lái xe, có phải là nguy hiểm hơn không? Nhưng người ta lại không sợ những người say rượu đến như vậy.
Cho nên, sự xa lánh hay cảm giác lo sợ phần lớn đến từ sự thiếu hiểu biết về bệnh tật. Do không hiểu rõ nên vội vàng tẩy chay người mang bệnh, đẩy họ ra khỏi cuộc sống hàng ngày của mình. Đó là một nỗi bật hạnh lớn cho xã hội. Làm thế nào để giảm thiểu thái độ xa lánh đó, cần nhiều hơn những biện pháp tuyên truyền, giải thích cặn kẽ. Đó là trách nhiệm của chính phủ, của những đoàn thể vì người bệnh và của giới truyền thông. Tuyên truyền liên tục sẽ làm giảm được sự hiểu lầm hay sợ hãi của mọi người đối với những người kém may mắn ấy.
Như theo tôi biết, rất nhiều người còn chưa biết rằng cùng người bệnh AIDS bắt tay, ăn cơm, thì cơ bản là chưa thể lây bệnh. Chỉ có quan hệ tình dục, qua đường máu, mới có thể lây nhiễm. Cho dù là nước bọt cũng không thể lây nhiễm, trừ khi vòm miệng có vết thương, nếu không có thì việc hôn người AIDS cũng không sao cả. Những kiến thức căn bản như vậy chỉ cần nắm rõ thì chẳng còn sợ hãi. Biết rằng bệnh không thể lây qua không khí hay do dùng chung nhà vệ sinh thì người ta sẽ bớt được rất nhiều khủng hoảng. Hay đối với người bệnh tâm thần, lúc phát bệnh thì đưa họ vào bệnh viện, nếu bình thường vẫn uống thuốc và được khống chế tốt thì cũng có thể để họ sống chung với cộng đồng không cần phải sợ.
Đối với nhửng ai mắc bệnh, mọi người nên có một tấm lòng từ bi, bởi bất cứ lúc nào chúng ta đều có thể trở thành một người bệnh, có thể bị AIDS, cũng có thể mắc bệnh tâm thần. Nếu như bạn hy vọng người khác có thể chấp nhận bạn khi bạn trở thành một người bệnh thì ngay hôm nay, hãy mở rộng lòng chấp nhận người khác. Thương người như thể thương thân!

Nói đi cũng phải nói lại, nếu muốn người dân hết lo lắng, tẩy chay người bệnh, thì chỉ có thể thông qua việc giải thích, loại bỏ các nỗi nghi ngờ trong họ, tuyệt đối không nên áp dụng hình thức bạo lực từ phía cảnh sát. Phương pháp cưỡng bách không thể hóa giải hết nỗi khổ đau, cũng không thể loại bỏ các hiểu lầm. Cần hơn cả là sự thấu hiểu và thông cảm cho nhau, đó mới chính là cách giải quyết cơ bản nhất.

KIẾP SAU XIN CHỚ LÀM BỆNH NHÂN VIỆT NAM !

BS Nguyễn xuân Bích Huyên

Ảnh minh họa - QUÁ TẢI BỆNH VIỆN

Trong báo chí  gần 10 năm nay gần như  tuần nào cũng có những câu chuyện đau lòng về ngành y mà người chịu thiệt chính là bệnh nhân. Khi đọc qua các tin tức đó lúc nào tôi cũng  nghĩ trong các câu chuyện đó chắc có tình tiết nào báo chí không rõ  chứ không lẽ các đồng nghiệp của mình lại làm nhiều sai sót đến như vậy?
Nhưng câu chuyện sau đây , một câu chuyện có thật, đã xảy ra cho một bác sĩ  trong lớp Y ĐK 77 của tôi  làm cho tôi  thật sự bàng hoàng.  Chị bạn tôi , bác sĩ nay đã về hưu, bỗng nhiên phát hiện mình bị K vú. Chị vội vào BV Ung bướu để điều trị.  Bạn chị, một BS làm BV ung bướu  có ghi giấy giới thiệu cho chị  nhưng chẳng may BS đó vào ngày chị đi làm thủ tục lại đi công tác nên chị trở thành một bệnh nhân bình thường như bao nhiêu bệnh nhân khác. Chị xếp hàng làm thủ tục , phải qua nhiều khâu, mỗi khâu chị toàn bắt phải số  từ 200 trở lên  nên mãi đến trưa chị mới xong  Tưởng là đã yên tâm nhập viện nhưng BS lại chuyển chĩ sang BV Nhân dân gia Định để làm siêu âm tim, qua bên BV  Nhân dân GĐ, chị lại phải sắp hàng tiếp tục. Mang kết quả siêu âm về chị cũng mừng vì kết quả trong giới hạn bình thường (chị cũng là BS nội khoa và đã từng đọc  siêu âm tim nhiều lần) nhưng khi đưa BS, không biết BS có xem kết quả không hay là không biết đọc kết quả, BS lại bắt chị quay trở lại BV Nhân Dân để khám nội khoa. BS khám tim bên BV Nhân dân xác nhận là tim bình thường . Sáng hôm sau khi nhập viên chị được một BS trẻ khám  và một lần nữa chị lại hết hồn vì thấy BS đó đánh dấu vào bệnh án  Vú bên phải trong khi chị bị K vú  (T). Chị sợ quá , có  nói với BS  và BS đó xóa  dâu  và đánh lại vú (T) và quay sang nói với chị: thỉnh thoảng con cũng lộn hoài cô ơi! Nghe xong chị  sợ quá , chỉ mong gặp được BS phẫu thuật cho mình để làm rõ chuyện này. Trong khi chờ mổ có một BS lớn tuổi ra giường bệnh giảng dạy cho các BS trẻ và có dặn các BS  là khi mổ K vú  nên rạch theo đường tròn chứ đùng rạch đường dài vì hậu phẫu  vết mổ sẽ đẹp hơn.  Sau khi  chị tỉnh dậy sau phẫu thuật  chị vội vàng xem vết mổ mỉnh  có đúng vú (T) hay không  và vết mổ ra sao thỉ hỡi ôi, trên ngực  (T) có một vết mổ dài , tâm trạng chị xuống dốc trầm trọng  .  Từ đó đến khi ra viện chị không hề biết mặt hay biết tên BS đã phẫu thuật cho chị , chị chỉ muốn gặp để hỏi thăm về  bệnh tình của chị  (vì chỉ BS phẫu thuật mới biết rõ K vú đã lan  rộng không, hạch ra sao) nhưng nguyện vọng  bình thường đó cũng không được đáp ứng. Chị tâm sự  với chúng tôi  là chị cảm thấy sao  tình đồng nghiệp bạc bẽo quá,  ngay cả chị là BS mà còn bị đối xử như vậy không biết các bệnh nhân bình thường khác thì sao? Nhưng may thay  trong khung cảnh lạnh lung và vô cảm của khoa  điều trị Vú BV Ung bướu vẫn còn một hình ảnh đẹp làm chị còn chút tin tưởng vào mặt tốt của con người:  một buổi trưa chị thấy các em điều dưỡng trong khoa làm việc tất bật đến 14h cũng chưa được ăn cơm chị mới gửi  200.000 cho một em điều dưỡng  để các em bồi dưỡng thêm nhưng em đó đã gửi lại và nói; “ Con cám ơn cô nhưng con không dám nhận. Con làm việc cực thiệt nhưng con còn khỏe mạnh còn các cô bác ai vào đây cũng toàn là bệnh nặng cả, ai cũng lo buồn vì bệnh tình của mình mà tụi con cũng chỉ ráng làm hết sưc giúp được cô bao nhiêu thì đỡ cho cô bấy nhiêu “. Nghe xong chị cảm thây thật ấm áp  vì em điều dưỡng tuy còn trẻ nhưng cũng còn có cái tâm rất tốt, chứ không vô cảm như các BS kia.
Đi thăm chị, nghe chị tâm sự mà tôi buồn quá: bệnh nhân  đi mổ mà không biết BS phẫu thuật cho mình là ai chứng tỏ sau khi mổ BS phẫu thuật không hề ghé lại thăm bệnh nhân mình xem tình hình hậu phẫu ra sao và nhất là  tinh thần BN  mình sau đoạn nhũ  thì tâm lý ra sao (đối với phụ nữ việc này thật sự  là một tổn thương tinh thần rất lớn). Sao BS bây giờ vô cảm đến thế!  BS đó có biết rằng chỉ cần  trước khi phẫu thuật BS gạp chị bạn để giải thích về bệnh, về phương pháp mổ cho chị yên tâm ,sau khi mổ đến thăm lại chị  là tạo niềm tin cho chị biết bao! Mỗi lần thăm chỉ mất khoảng 15 phút  mà  vừa được tăng uy tín vừa được bệnh nhân kính trọng , sao BS đó không làm nhỉ?
Lúc còn làm Trưởng khoa  tại BVCR tôi luôn căn dăn các  nhân viên mỗi khi có có đồng nghiệp  hay người nhà đồng nghiệp nhập khoa là phải báo cho tôi ngay để tôi đến thăm, và tạo mọi ưu tiên cho đồng nghiệp vì  nghề y là  rất cực nhọc , mỗi khi bị bệnh  thì chúng ta nên tạo điều kiện cho đồng nghiệp như một chút động viên tinh thần .
Tôi nhớ  có lần sang Úc tôi có dịp thăm một bệnh viện  và chứng kiến  một sự kiện làm tôi nhớ hoài:  sáng hôm đó tôi dự giao ban của khoa thận  thì một BS nội trú báo với BS Trưởng khoa là trong đêm có một trường hợp một sản phụ  có bệnh thận nặng nhưng may là cũng sanh mẹ tròn con vuông. Sau giao ban BS trưởng khoa đi thăm sản phụ  để xem tình hình bệnh nhưng khi vào thì gặp sản phụ đang được đẩy ra khỏi phòng để lên Khoa dưỡng nhi thăm em bé,  BS Trưởng khoa có  trình bày với bệnh nhân là cô ta ở lại khoa  để BS khám lại vì nghe bệnh thận của cô ta hơi nặng nhưng bệnh nhân vùng vằng không chịu, đòi đi thăm con ngay. Sau khi mẹ bệnh nhân thuyết phục, cô bệnh nhân mới đồng ý ở lại nhưng bắt là phải báo lên khoa Dưỡng nhi biết là 15 phút nữa cố ấy mới  lên thăm con được Thế là BS trưởng khoa phải cho gọi điện thoại lên khoa dưỡng nhi  báo xin hoãn lại  đừng đưa em bé ra vội để ông khám xong cho mẹ đã .
Khi chứng kiến tính cảnh này tôi thật bị “ choáng “ khi so sánh tình cảnh bệnh nhân ở Việt nam, sao mà  khác nhau một trời môt vực vậy? Khi bị bệnh  mà  được làm  người Úc thì sướng thiệt!, không có cảnh nằm 2-3 người trên một giường , không phải nằm ngoài hành lang dù đang bị bệnh nặng,  được BS tôn trọng . Chúng tôi không dám so sánh phương tiện điều trị giữa hai bệnh viên Viêt Nam và nước ngoài mà chỉ so sánh  cách thức BS đối xử với bệnh nhân thôi. Bệnh nhân người Úc kia không phải là người giàu có gì và  bên Úc tất cả các bệnh nhân đều được miễn phí hoàn toàn khi đi khám bệnh.nên chắc chắn không có vấn đề gì liên quan đền tiền bạc mà bệnh nhân trên được ứu đãi hơn .
Tại sao các BS việt nam không nhớ rằng “ Trong  suốt cuộc đời  một ngày nào đó mình cũng sẽ là bệnh nhân:  và  BS đó có muốn được đối xử tôn trọng không?  Vậy  “hãy đối xử với bệnh nhân của mình y như cách mình muốn được đối xử với tư cách là bệnh nhân ‘
Tôi thật sự có tâm nguyện: “Kiếp sau chớ  làm bệnh nhân ở Việt nam!”

                                                                       


Chủ Nhật, ngày 20 tháng 7 năm 2014

HẠNH PHÚC Ở ĐÂU ?


Ngày xưa, có lần bọn yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người. Một yêu tinh nói:
“Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quí giá của con người đi. Nhưng không biết giấu cái gì bây giờ ?”
Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp:
“Biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được!”
Một yêu tinh khác cho ý kiến:
“Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất của thế giới xem sao.”
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay:
“Không được. Con người rất khỏe mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu.”
Một yêu tinh khác lại có ý tưởng:
“Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?”
Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối:
“Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển”. Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết. ”
Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên:
“Hãy để nó ở một hành tinh khác đi.”
Tuy nhiên, một yêu tinh lớn tuổi đáp:
“Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi.”
Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ… Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến.
“Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi. Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi khắp chốn và bao giờ cũng thấy có người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!”
Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó, rất nhiều người mải mê tìm kiếm hạnh phúc mà không biết nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình!