Thứ Ba, ngày 02 tháng 9 năm 2014

RAU ĐẮNG

Ann Nguyen

Ann Nguyen photo

Bờ xưa đỏ nước đồng
Rau đắng xanh-lòng trống
Có còn ngọt môi hồng?!
Nghe tình trôi mênh mông…

Xuồng con lướt ngọn sóng
Biết ai còn nhớ không
Mùa nước nỗi, nhánh sông…
Lộng nghiêng, em sang dòng

Vườn rau xưa vắng bóng
Đắng lòng kẻ nhớ mong
Trở mình….một khúc sông
Đêm về đắng tận lòng

Quê xa tô canh nóng
Rau đắng, em chạnh lòng
Nhớ tình ai…bến sông
Nước mấy dòng đục trong…

San Jose 
September 1, 2014

Trinh tiết của người con gái

Paulle


Ngày nay, trong những sản phẩm văn học nghệ thuật của Tây phương, cái trinh tiết của người phụ nữ thường được đề cặp đến trong hai trường hợp sau:
- Tình dục có tình yêu.
- Tình dục không có tình yêu.
Trường hợp thứ nhất có nghĩa tình dục xảy ra khi hai người đã yêu thích nhau hay giữa hai vợ chồng mới cưới. Trong tình huống này người đàn ông thường được diễn tả: kiên nhẫn, nhẹ nhàng, và hiểu biết. Thật vậy, người phụ nữ thường lo lắng vá cái cảm giác thích thú chưa bộc phát nhiều trong một hai lần đầu. Bởi vậy, cần âu yếm đủ trước khi xông trận và phải xông trận một cách nhẹ nhàng .
Trường hợp thứ hai, thường xảy ra trong những party trụy lạc, các cuộc tình một đêm, chơi qua đường hay những cuộc hook up. Trong những tình huống này, người đàn ông, con trai thường chỉ thích con gái sành điệu vì mục đích chính là hưởng thụ và “have a good time”. Họ chê con gái chưa từng trãi vì nếu đụng phải thì họ phải đảm nhận vai trò khai hoá, đào địa đạo, chiến hào….. Cũng đúng thôi, vì thi hành nhiệm vụ lần đầu đối với người vợ mà còn vui ít thì chắc phải chán lắm khi làm việc đó với người lạ, người mà ngày hôm sau đường ai nấy đi.
Nói về sự trinh tiết tôi sực nhớ đến “lễ hứa”, “nhẫn hứa”, dành cho các bé gái theo đạo Tin Lành hay Cơ Đốc (Evangelical Christian) bên Mỹ.
Cách đây 17 năm, vì tình hình bệnh sida, một căn bệnh mới đang lây lan mạnh nên giáo hội Cơ Đốc ở Mỹ mới kêu gọi các tín đồ non trẻ hãy kiềm hảm sinh hoạt tình dục để bảo vệ cho chính mình. Các bé trai và gái đến tuổi dậy thì, được khuyến khích tham gia vào những buổi lễ “hứa giữ trinh tiết (purity pledge)” cho tới khi lập gia đình.
Đa số người hứa là thiếu nữ. Buổi lễ “hứa” chỉ cho phép các thiếu nữ và những người cha làm khách mời. Sau khi được vị mục sư (pastor) làm chủ lễ, cha và con, mọi người cùng nhau nhảy múa (dancing), chúc mừng. Các cô thường sắm chiếc nhẫn “hứa” đặc biệt, có khắt dòng chữ nhắc nhỡ và tên bé gái. Chiếc nhẫn sẽ nhắc nhỡ các cô hãy gượng dậy đừng để bị ngã ngữa hay khi nào lỡ bị ngã thì phải nhớ khép chặt hai chân lại.
Sau nhiều năm, kết quả giữa hai nhóm – hứa và không hứa – cũng không khác nhau lắm. Vì hứa khi chưa biết gì, chưa có cảm giác gì và chưa bị “quỉ” cám dỗ, nên khó giữ lời sau đó. Nhiều bé hứa nhưng sau vài năm thì khăng khăng là họ chưa hứa. Nhiều em vì hứa nên không phòng thân, không trang bị áo mưa nên lúc gặp mưa là bị ướt và sau đó bị dính. Lời hứa danh dự có sự chứng kiến của nhiều người nên bạn bè ai cũng biết, do đó khi gặp nạn, các cô bé có xu hướng lo sợ, giấu diếm chứ không dám hé miệng với mẹ, chị em gái hay bạn thân kịp thời.
Nói chuyện tình dục thì có thể nói người Nhật có quan niệm cởi mở nhất. Họ có viện bảo tàng tình dục từ lâu rồi. Họ còn có lễ hội ca tụng dương vật được tổ chức đình đám với cuộc diễn hành dương vật cho mọi người – nam hay nữ, già hay trẻ – chiêm ngưỡng và sùng bái. Nói về những show đăc biệt thoả mãn sự tò mò và làm vui quí ông thì Nhật chính là thiên đường với muôn vẻ sáng tạo. Nhưng có một dịch vụ có một không hai, chỉ có ở Nhật, liên quan đến cái trinh tiết của người con gái – đây là cái mà tôi muốn nói tới.
Ở Nhật có một số văn phòng cố vấn tình dục chuyên cung cấp dịch vụ “khui” cho phái nữ. Dĩ nhiên, họ có hợp đồng với một vài tay thợ mộc tương đối lớn tuổi, có vợ con hạnh phúc đã lâu năm và không có lý lịch xấu liên quan đến quấy rối, bạo hành, cưỡng hiếp…. Người thợ phải là người điềm đạm, kín đáo và nhẹ nhàng. Nên nhớ là muốn được khui phải bỏ một mớ tiền lớn chứ không phải miễn phí đâu nha. Ngoài tiền ra, người nữ còn phải có bác sĩ chứng nhận còn trinh và không mắc những căn bệnh di truyền nguy hiểm. Khách hàng sẽ được gặp ông thợ trong một buổi đi ăn nhà hàng để có thể tìm hiểu và để sơ giao, để giảm bớt sự ngượng ngịu cho lần sau. Có một số cam kết, phép tắt mà khách hàng và thợ cần phải tuân thủ, cả trước và sau phi vụ nhằm bảo vệ bí mật, danh dự và sự quấy rầy nhau trong tương lai.
Ai là người cần loại dịch vụ này? Nhiều lắm chứ! Xã hội cũng luôn có vô số người đã lớn tuổi nhưng chưa có thể lập gia đình và chưa hề có cơ hội chăn gối – có hàng triệu người còn có thể nhịn được cả đời nữa kia mà. Người đàn ông nào không muốn nhịn hoài hoài thì chỉ việc mua bánh ăn qua cho biết nhưng phái nữ thì gần như không có cách giải quyết. Theo tôi, một người Việt hay người Tây (nam cũng như nữ) tuổi còn trẻ chưa có kinh nghiệm thực tế về tình dục hay tình cảm lứa đôi là chuyện quá sức bình thường. Tuy nhiên càng lớn tuổi thì sẽ vấp phải một số bất tiện trong cuộc sống. Bởi vậy, có nơi để cho người nữ cao số như ở Nhật Bản quả là một việc làm vô cùng cao quý. Nói chung, người Nhật cởi mở nên họ có dịch vụ lạ lùng này, trong khi đàn ông Việt nam còn lạc hậu lắm, bởi vậy, quan niệm trinh tiết của ta còn khác xa với người Nhật, người Tây….
Một phong tục có một không hai trên thế giới có liên quan tới sự trong trắng của người con gái xảy ra ở một bộ lạc tận châu Phi. Nơi đây, sau khi làm lễ cưới cô dâu phải đến sống trong nhà của ông tù trưởng trong vòng ít nhất một tuần cho đến vài tuần để ông bộ lạc trưởng khui và truyền bá cho kinh nghiệm vợ chồng.
Cá nhân tôi, tôi không khuyến khích các bạn trẻ để ý nhiều về chuyện Sex, nhất là khi còn đang đi học hay còn trẻ tuổi. Ngày nay, trong những xã hội văn minh như Canada và Mỹ, cái etiquette “gái chưa/không chồng mà chửa” vẫn còn nằm trong đầu của nhiều người thuộc giai cấp trung và thượng lưu. Bởi vậy, nên ráng giử gìn cho nhau. Nếu bạn không cầm lòng được, thì phải phòng ngừa để không hối hận sau đó.
Tôi không khuyến khích sự quan hệ sex bừa bãi. Tôi luôn nghĩ rằng tình yêu chân thật và tính tình khả ái là hai yếu tố cần thiết nhất trong tình yêu và trong hôn nhân. Trinh tiết đã làm khổ biết bao người đàn bà Việt Nam, vậy hãy bỏ quan niệm cũ này đi để con gái, chị em gái, cháu gái và mẹ của chúng ta có cơ hội được bình đẵng; và sẽ không còn người phụ nữ Việt nào bị đau khổ vì sự không còn trinh tiết.

http://songtra.wordpress.com/

Kiến Thức Du Lịch Nên Có Về Đất Nước Việt Nam

Hội An - mưa và lụt

Bài này còn có tên: “Suy nghĩ của người Tây về du lịch Việt Nam” viết dựa trên quan điểm của du khách nước ngoài nên có nhiều điểm không nhất thiết phải phù hợp với người Việt. Hy vọng bài viết ít ra cũng có vài điều bổ ích cho Việt kiều, cho người Việt ở VN (khi nói chuyện với người nước ngoài) và nhất là hàng trăm ngàn người có công ăn việc làm liên quan đến nghành du lịch.
***
Phần I: Những nét đặc biệt về du lịch Việt Nam
Giả sử có một người ngoại quốc nói, “Tôi đang nghĩ tới việc du lịch VN, vậy bạn hãy làm ơn giới thiệu cho tôi về đất nước của bạn.” Tôi dám cam đoan có ít nhất 90% Việt Kiều không đủ kiến thức để thuyết phục vị khách dù có khả năng giao tiếp bằng ngoại ngữ. Còn người trong nước thì sao? (giả sử tiêng Anh của họ không tệ) Có lẻ cũng same same but different.
Có thể nói người Việt thuộc thế hệ trưóc rất ít khi đi du lịch và nếu có đi thì cũng rất sơ sài, chỉ cần có mặt và nhìn sơ qua là đủ, nhưng nghành du lịch thời đó chỉ là con số không. Thế hệ bây giờ đang được quốc tế hoá. Họ vạch định chương trình rõ ràng trước khi tác chiến, họ lên mạng tìm hiểu nghiên cứu đầy đủ về lịch sử, phong tục tập quán, đặt câu hỏi với cư dân mạng nếu có thắc mắc và ghi chép lại mọi diều trong chuyến đi. Theo tôi, cách đi du lịch của một ít bạn trẽ thời nay có những thú vị đặc biệt của nó (đây cũng chính là du lịch kiểu Tây). Tuy nhiên DL kiểu này chưa phổ biến lắm vì vậy trước tiên cần phải nắm bắt tâm lý du lịch, nắm bắt nhu cầu của người Tây thì sự quảng cáo hay hướng dẫn du lịch của ta mới đạt được nhiều hữu hiệu.
Nếu bạn để ý thì sẽ thấy nhiều người Tây khi đi du lịch hay cầm theo quyển sách và thỉnh thoảng lại dỡ ra xem. Đó là sách hướng dẫn đó bạn à. Hướng dẫn từng ly từng tí, ví dụ như ăn ở đâu, bao nhiêu cho một bửa ăn, khách sạn nào phục vụ tốt, địa điểm tiện lợi, giá cả thế nào cho một ngày; đi xe ôm, taxi bao nhiêu từ downtown đến một địa điểm du lịch, bến xe buýt, ga xe lửa vân vân; trả giá thế nào, vé vào cửa bao nhiêu, có bao nhiêu loại vé tàu, có bao nhiêu chuyến tàu mỗi ngày. Nơi nào đáng tham quan tại mỗi tỉnh trên toàn cỏi của Việt Nam. Tóm lại, tất cả mọi thông tin cần thiết về du lịch đều nằm trong cuốn sách đó.
Nói về các điểm tham quan nổi tiếng, chúng ta có quá ít công trình kiến trúc, nghệ thuật và xây dựng để tự hào giới thiệu với người nước ngoài. Kinh Thành Huế, Văn Miếu, Hoàng Thành Thăng Long, Tháp Chàm ở Mỹ Sơn, và vài lăng mộ ở Huế đều là những thắng cảnh hạng trung bình. Vì vậy ta nên tập trung giới thiệu về cảnh thiên nhiên. Thật vậy, nước ta có nhiều phong cảnh thiên nhiên đẹp, đặt biệt và đa dạng hơn các nước trong khu vực. Tôi xin đơn cử sau đây:
1. Đi thuyền chèo trên những con kênh rạch nho nhỏ ở đồng bằng sông Cửu Long xuyên qua những cây cầu khỉ. Bảo đảm ai cũng muốn đi thật nhiều, thật lâu. Đa số những tua du lịch rẽ tiền hiện tại không thoả mãn trọn vẹn nhu cầu này.
2. Ở Mủi Né có những đụn cát, có dòng suối chảy xuyên qua vách núi (canyon) y như là đang ở nơi nào đó chứ không phải VN hay Đông Nam Á. Đặc biệt, đúng không!
3. Đà Lạt nằm ở 1500m cao hơn mực nước biển. không có một thành phố trên cao như vậy ở ĐNA, TQ, vv, với đầy dẫy những nông trại chuyên về hoa, rau và những đồn điền cao su, cafe. Easy Riders cũng là đặc sản Dà Lạt và VN, rất nhiều trong bọn họ là những tua guide số một của VN.
4. Phố cổ duy nhất của VN: Hội An ấm áp, thanh bình, kiến trúc cổ thật đẹp và hấp dẫn. Nhiều du khách hay ví Hội An như Disneyland của VN. Nơi đây có nhiều quán ăn ngon và là thiên đàng tailor made clothes đối với các bà các cô. Nhiều người thích bải biển Cửa Đại vì nó sạch, ít sellers và vắng người. Dân ghiền party thì ưa biển Nha Trang hơn. Cũng có một số người không thích HA, vì họ cho là không thực – nó không giống nơi khác của VN.
5. Phong Nha – Kẻ Bàng có hàng trăm hang động lớn và đẹp số một nhưng rất tiếc không tiện đường và thăm 1-2 cái ở Hạ Long bay là tạm đủ – họ không có nhiều thời giờ, còn nhiều nơi hấp dẫn khác.
6. Đứng trên đỉnh núi đá vôi ở Ninh Bình nhìn xung quanh để thấy giống như Hạ Long trên cánh đồng lúa bất tận, hay đi thuyền chèo êm ả hơn hai tiếng đồng hồ quanh co xuyên qua bao nhiêu thửa ruộng và những hòn núi đá vôi cùng với những hang động. Một chuyến đò xứng đáng có 1 không 2, nhưng rất tiếc Tam Cốc chưa thu hút nhiều du khách. Lý do khác là vì 2 nơi giống nhau nhưng HL bay nỗi tiếng hơn, thú vị hơn.
7. Hà Nội có thể là thành phố lớn duy nhất ở ĐNA còn lưu lại nét rất Á Đông, nhất là với những con đường nhỏ hẹp ở khu phố cổ cùng với hồ Hoàn Kiếm nằm ngay giửa lòng thành phố, cọng nhiều con đường với những hàng cây cổ thụ và những biệt thự từ thời Pháp. Các bạn sinh viên thuộc nhóm Hanoikids từ 4 năm nay đã nổ lực giúp du khách thập phương hiểu rằng HN vẫn còn nhiều người thân thiện và cư xử văn minh đối với du khách.
8. Chỉ có ở VN mới có tổ chức sinh viên học sinh tình nguyện làm hướng dẫn viên free cho người nước ngoài. HN có Hanoikids, còn SG có Saigon hotspots.
9. Nhiều du khách rất thích ghé vào công viên 29/5, trước chợ Bến Thành, để nói chuyện và tìm hiểu về văn hoá VN với các bạn sinh viên, học sinh vào mỗi buổi chiều.
10. Ở miền bắc có nhiều nơi đẹp, tuy nhiên Sapa phát triễn hơn cả vị nơi đây đã có sẵn cơ sở từ thời Pháp để lại kể cả phương tiện xe lửa từ Hà Nội lên. Không có nơi nào ở ĐNA và rất ít nơi trên thế giới tương tự như Sapa khi nói về cảnh thung lũng, rừng núi đẹp như thơ, những thửa ruộng bậc thang đẹp như vẻ, cọng với số lượng người dân tộc mặc y phục cổ truyền. Đi hiking 5-10 Km xuyên qua những cái ruộng, thung lủng, sông suối, sườn núi và những ngôi làng cùng với những cô gái dân tộc để thấy rằng họ không học từ trường lớp, nói tiếng Việt còn bập bẹ nhưng họ nói tiếng ngoại quốc còn giỏi hơn nhiều tour guides người Việt. Sự chịu khó, thành thật, thân thiện và kiên nhẫn trong cách bán hàng của các cô gái người thiểu số cũng là việc đáng để cho người thuộc dân tộc Kinh tự suy ngẫm và học hỏi.
11. Hạ Long đẹp khỏi phải nói. Cái đặc biệt không thể bỏ qua là ngủ đêm trên tàu, leo lên đỉnh núi ở đảo khỉ hay công viên trên đảo Cát Bà để nhìn thấy trùng trùng những đỉnh núi của vịnh. Chèo thuyền vào bên trong lagoon (dưới sự hướng dẫn của guide), nhảy xuống biển từ boong tàu, hát karaoke ngắm mặt trời mọc và lặn, ăn đồ biển. Nếu có thời giờ hãy đăng ký leo núi cho trọn vẹn chuyến đi.
12. Nói về cảnh đẹp tuyệt vời hiếm thấy của núi, Hà Giang với doạn đường giửa Đồng Văn và Mèo Vạc hay đèo Trầm tôn nằm trên độ cao 1990m, giữa Sapa và Lai Châu. Cảnh đẹp của núi và biển chúng ta có đèo Hải Vân nỗi tiếng với khách du lịch bốn phương. Đoạn đường xe lửa VN băng qua đoạn này thuộc một trong những đoạn đường đẹp nhất thế giới. Bảo đảm ở DNA không có cái đèo nào đẹp như 3 cái này.
13. Bải biển ở VN nói chung không hấp dẫn như ở Thái Lan, Phi Luật Tân, Mã lai và Indonesia vì dân Việt mình vứt rác lung tung, cát không trắng lắm và nước biển không trong. Tuy nhiên, bải biển VN rất tiện lợi vì nó nằm trên lộ trình du lịch. Có những nơi khá hơn như Dốc Lét, đảo Voi, Phú Quốc và Côn Đảo thì lại có quá ít du khách vì không nằm trên lộ trình.
14. Có một chuyện mà người mình nên biết là du khách rất thích chiêm ngưỡng những kiến trúc Pháp thời thuộc địa còn lại, từ những toà nhà to lớn cho đến những ngôi biệt thự. Việc này cũng tăng thêm một điểm cho VN, vì khắp ĐNA chỉ có Lào và Cambodia là có nhà kiểu Pháp, nhưng chỉ có Sài Gòn và Hà Nội là có những toà nhà chính phủ thuộc địa và nhà thờ to lớn hơn cả.
15. Địa đạo Củ Chi và Viện Bảo Tàng Chiến Tranh tại thành phố Sài Gòn là hai nơi tốt nhất để tìm hiểu về chiến tranh VN. Có thể nói đây là hai cái bảo tàng ăn khách nhất Viẹt Nam, đồng thời cũng là nơi duy nhất trên thế giới về chiến tranh VN. Bảo tàng các dân tộc thiểu số ở Hà Nội được đánh giá rất cao. Bảo tàng Chàm ở Đà Nẵng cũng không tệ, nhưng không tiện đường cho du khách quốc tế.
16. Thức ăn Việt ngoài phở còn nhiều món đặc biệt du khách ưa thích. Do bị Pháp đô hộ nên VN có nhiều món ăn uống nỗi tiếng không tìm thấy được ở các nước châu Á khác ngoại trừ Cambodia và Lào. Đó là bánh mì baguette, patisserie và cafe.
17. Nhiều người Âu Mỹ ăn kiêng nên họ rất thích những quán cơm chay ở VN. Nên nhớ là Phật giáo VN không giống như ở những nước Ấn Độ, Tibet, Sri Lanka, Burma, Lào, Thái Lan, Cambodia. Người dân kể cả các vị tu hành ở những nước vừa nêu không có khái niệm về sự ăn chay. Vì vậy, những quán cơm chay đúng nghĩa chỉ có ở VN.

http://songtra.wordpress.com/

Thứ Hai, ngày 01 tháng 9 năm 2014

Câu nói đùa độc hại: “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật”

Paulle



Tôi đoán chừng câu “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” xuất hiện trong thời gian sau chiến tranh thế giới lần thứ hai và trước khi dất nước bị chia đôi. Thời còn trẻ tôi cũng đã từng hả hê nói câu này vì tôi cho là nó hay. Sau này tôi dần dần cảm thấy đây là câu nói rất vớ vẫn. Tôi còn cho là nó phản văn hoá, phản dân tộc và chất chứa nhiều tác hại ngấm ngầm.
Nói về ăn cơm Tàu. Trước năm 1975 ở miền Bắc chắc không có quán ăn Tàu vì kinh doanh tư nhân bị cấm. Trong khi đó tại miền Nam, thành phố nhỏ nào cũng có phố Tàu phồn thịnh với tiệm buôn, quán ăn, tiệm thuốc bắc, trường học, hội quán… Tại các tỉnh miền Trung dù người Tàu không nhiều như trong Nam nhưng hầu hết quán ăn có bảng hiệu, thực đơn, bàn ghế, nhân viên, và được trang trí đàng hoàng đều bán thức ăn Tàu và do người Tàu làm chủ. Mỗi thành phố chỉ có một hai quán ăn chuyên nghiệp do người Việt làm chủ với thực đơn: Tây, Ấn, Ta lẫn lộn. Có nhiều người Việt gánh đồ ăn đi bán rong. Quán ăn Việt theo dạng bình dân không phục vụ chuyên nghiệp cũng có, nhưng thường chỉ bán vài ba món chuyên trị: cháo, phở, bún, cơm đĩa, thịt cầy (lúc ấy, người Phật tử gốc Bắc và người Trung, Nam chưa biết ăn “cây còn”).
Theo Hồi ký Phạm Duy, vào năm 1908, cha của ông cùng học giả Nguyễn Văn Vĩnh mỡ quán ăn Việt Nam đầu tiên tại Hà Nội nhằm khuyến khích người Việt vùng lên làm kinh doanh và để cạnh tranh với người Tàu giành lại quyền làm chủ nước nhà cùng với chủ trương: phải kinh doanh mới có cơ hội làm giàu và giàu mới làm được việc lớn dễ dàng. Cộng đồng Tàu ở Hà Nội đã bị rúng động, họ lo sợ người Việt sẽ có cơ hội vượt qua sự kiềm chế kinh tế của họ. Bởi vậy, họ đã cùng nhau tuyên tuyền, nói xấu và mướn đám du côn người Việt phá phách, gây rối, ngăn chận khách; đồng thời họ vận động vài chính khách Pháp, Việt gây khó dễ cho tiệm cùng cá nhân của 2 ông chủ Việt trong thời gian mới khai trương.
Ngày xưa, đi ăn tiệm Tây phải sành điệu phong cách ăn uống theo kiểu quí tộc Tây: ngồi ăn, kêu đồ ăn, gọi bồi bàn, nhai đồ ăn, cầm muỗng nĩa đúng kiểu (cầm lên phải đúng tay, bỏ xuống phải đúng bên, ăn xong bửa ăn phải để đúng cách cho bồi bàn hiểu ý, và phải biết cầm muỗng nào cho món ăn nào), cầm dao cắt cầm cắt phải đúng thế để tránh làm văng miếng thịt, miếng bít tết xuống đất… Ôi, đủ chuyện rắc rối. Không muốn ăn cơm Tây thì chỉ còn cách ăn cơm Tàu, chứ cơm Việt còn nằm chủ yếu ở bếp nhà.
Thời ấy, dân nghèo ở quê, ở tỉnh đến Hà Nội hay Sài Gòn là tưởng mình bị lạc vào thiên đàng, thấy nhà lầu 3-4 tầng là nhìn hoài đến nỗi đạp bể bánh tráng của người ta. Trình độ dân trí thấp (mù chữ) đến nỗi mỗi trạm xe điện phải có hình con cua, con cò, con cá… để cho người mình dễ nhớ. Nghèo, quê quá mà, nên tới thập niên 50-60 vẫn còn hiếm khách Việt bình dân đi quán ăn Tàu. Những năm đầu thập niên 70 mới có tương đối nhiều khách Việt trong các nhà hàng Tàu ở Chợ Lớn. Tiệm Tàu mở ra phục vụ cho người ngoại quốc, cho một nhóm nhỏ người Việt và cho cộng đồng người Tàu giàu có. Bởi vậy, có thể nói đa số chỉ nghe nói và mơ ước thôi chứ việc lo gạo đủ ăn quanh năm cho cả một bầy con đông đã là việc mà hầu hết mọi gia đình Việt Nam vào thời buổi xa xưa ấy đã không dễ gì thực hiện nổi, nói chi đến việc có quần áo tươm tất hay có dư tiền để đi ăn tiệm.
Vậy, “ăn cơm Tàu” ở đây có thể chỉ phản ảnh cái ước mơ của khoảng 98-99% dân số vào thời ấy: mơ được ăn cho biết ra sao, cho thoả mãn cái giấc mơ được ăn cơm tiệm. Tương tự, thời ấy ai cũng mơ được ngủ một đêm ở khách sạn để nếm thử cái mùi sang trọng và hiện đại của Tây; ai cũng muốn có cơ hội nếm thử miếng fromage hay ngụm rượu champagne… Chứ nó không mang ý nghĩa: cơm Tàu ngon hơn cơm Việt.
Nhờ có nghề buôn bán nên người Tàu có suy nghĩ sâu xa và đa mưu. Lúc tôi còn bé đã có dịp chứng kiến những trò bịp bợm của người Tàu trên toàn miền Nam như vụ đan màn hay rèm che bằng những cọng nhựa và vụ nuôi chim cút. Trong vụ nuôi chim, cộng đồng Tàu còn mua chuộc tiến sĩ và nhà báo viết bài kêu gọi mọi người dốc tiền tham gia. Ông tiến sĩ Việt “gian” còn có bài nghiên cứu khẳng định trứng chim cút bổ dưỡng vô cùng, có thể trị bá bệnh và đúng là tiên dược mới được khoa học khám phá… Nói chung, cái câu vớ vẫn “ăn cơm tàu….” chắc chắc là cái quảng cáo độc đáo nhất, ưu ái nhất, vinh dự nhất trên thế giới dành cho thức ăn Tàu. Cũng có thể vì thấy người Việt ngây thơ và dễ bị dụ, vì người Việt thường hay lơ là với bản sắc riêng của dân tộc, cũng như quyền làm chủ đất nước nên chính người Tàu đã vẽ ra câu này. Có thể lắm chứ!
*
Ở nhà Tây? Thời thuộc địa, đa số nhà của người Việt là nhà tranh, vách đất và nền đất. Trong khi người Tây nhập cảng nguyên liệu để xây nhà theo kiểu như bên châu Âu: bằng gạch hay đá và xi măng. Vật liệu xây dựng nhà của họ cho phép ngôi nhà có tuổi thọ lâu hàng trăm năm và nó có khả năng chống đỡ tốt mọi thiên tai. Theo tôi, ước mơ ở nhà Tây là ước mơ rất thực tế và đích đáng nhưng có lẽ nó chỉ nói lên sự thèm thuồng có đủ tiền để mua vật liệu rồi xây ngôi nhà bền vững không sợ gì bão lụt lớn.
Lấy vợ Nhật? Tôi chưa từng nghe có phong trào lấy vợ Nhật. Chưa nghe nói phụ nữ Nhật đến Việt nam để tìm chồng hay họ mê đàn ông Việt. Chưa nghe có một hiệp hội nghiên cứu hay một cơ quan quốc tế nào tuyên bố: vợ Nhật là nhất và nhất về phương diện gì. Dĩ nhiên, tôi không đủ già để chứng kiến những việc của 60-70 năm trước, nhưng tôi tin chắc “lấy vợ Nhật là nhất” chỉ có giá trị tán dốc. Nếu ai nói, đàn bà Nhật chìu chồng hơn đàn bà Việt thì tôi có thể đồng ý, nhưng bảo phụ nữ Nhật nấu cơm ngon hơn phụ nữ Việt thì tôi không thể bằng lòng được. Cách đây 60-70 năm, thông tin và sự liên lạc với thế giới bên ngoài còn bị hạn chế lắm, nên lúc ấy ta biết rất ít về người Nhật và nước Nhật. Số người Việt tham gia phong trào Đông Du cũng chưa đủ nhiều thì bị Nhật cấm đoán, trục xuất. Nói chung, vào thời tiền chiến con số người Việt có hiểu biết sâu xa về nước Nhật rất rất là ít ỏi.
*

Chuyện gì cũng vậy, nếu không có thật mà cứ nói hoài thì sẽ có lúc thế hệ sau cho là có thật. Và khi đã được xếp vào danh mục ngạn ngữ/thành ngữ được lưu truyền từ đời trước thì tự động người ta chấp nhận nó một cách máy móc: không cần phải thắc mắc về xuất xứ hay cái ý nghĩa thật sự có lành mạnh hay không của nó. Bởi vậy nên mới có chuyện nhiều trí thức, nhà văn, nhà báo… vô tư nói cái câu ấy cho vui miệng chứ không ý thức là họ đang nói sai.
Ngày xưa, muốn đi ăn tiệm chỉ có cơm Tàu, ngày nay ta có vô số chọn lựa: cơm Ý, cơm Mễ, cơm Lì, cơm Ấn, cơm Hàn, cơm Thái, cơm Tàu, cơm Nhật… Nhưng cơm tiệm thường chỉ ngon nếu thỉnh thoảng ăn, chứ ăn liên tục thì ta sẽ bị ớn liền. Khi ra nước ngoài sống, 99% dân di trú phải mất nhiều năm trời mới có thể thích nghi được với thức ăn của người bản xứ. Tuy nhiên, bữa cơm ở nhà do mẹ hay vợ nấu vẫn luôn là bữa cơm ngon nhất.
Nhà ở là sản phẩm vật chất và sản phẩm vật chất là kết quả của khoa học kỹ thuật, kết quả của sự sáng tạo và sự văn minh. Sản phẩm vật chất không phải là sở hữu của một dân tộc nào cả. Nó luôn thay đổi theo thời gian và mọi dân tộc đều vui vẽ đón nhận những sản phẩm mới. Khi có điều kiện đầy đủ thì bất cứ một cá nhân nào cũng có thể tạo ra một ngôi nhà lý tưởng. Nói “ở nhà Tây là nhất” không còn đúng với ngày nay nhưng không có hại gì.
Nói “Lấy vợ Nhật là tuyệt vời nhất.” là chà đạp lên danh dự và phẩm chất của người mẹ, người phụ nữ Việt nam nói riêng, dân tộc Việt nam nói chung. Đúng vậy! Tại sao không là mẹ, vợ, chị hay em gái mình là nhất! Mà là phụ nữ thuộc giống dân khác – Không hề gặp hay biết gì về họ ngoài sự nghe phong phanh và đoán chừng là họ rất đảm đang, rất chìu chồng. Ngày xưa phụ nữ Nhật rất chìu chồng nhưng vẫn thua xa phụ nữ ở các nước Trung Đông và châu Phi vì thường thường người vợ lớn cưới thêm vợ trẻ mới cho chồng, có khi cưới thêm cho tới khi đủ 4 cô vợ trẻ.
Nhiều người hay so sánh giữa hai dân tộc hay hai nền văn hoá để thoả mãn niềm kiêu hãnh dân tộc của mình. Ở các nước khác chắc chắn vẫn có những người có tính này khi họ tán dốc hay nói chuyện với bạn bè. Dĩ nhiên, họ cho là dân tộc họ ngon lành nhất và họ có thể vô tư chê bai các dân tộc khác. À, chê người khen ta chứ không phải khen người chê ta! Bởi vậy, rõ ràng cái câu nói bất hủ của ta rất là ngược đời và rất là bậy. Và bậy bạ hơn nữa khi có nhiều người lầm tưởng nó là một ngạn ngữ.

 http://songtra.wordpress.com/

Đôi Bàn Tay


Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ của nước Đức, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có nhiều mơ ước. Cả hai đều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ.
Sau không biết bao nhiêu buổi nói chuyện suốt đêm trên chiếc giường đông chật anh em, hai người con lớn có một quyết định. Họ sẽ tung một đồng xu. Người thua sẽ làm thợ mỏ, dùng toàn bộ thu nhập để chu cấp cho người thắng đi học. Còn người thắng, sau 4 năm học, sẽ chu cấp tài chính cho người còn lại đi học, dù bằng cách bán tranh hay phải đi làm thợ mỏ.
Đồng xu được tung lên, Albrecht Durer thắng cuộc và được đi học. Albert thua, và đi tới vùng mỏ đầy nguy hiểm, và trong suốt 4 năm, làm lụng để nuôi người em của mình ăn học. 
Gần như ngay lập tức, những tác phẩm của Albrecht được rất nhiều người nhắc đến, bởi chúng thậm chí còn đẹp hơn cả tác phẩm của các bậc thầy trong trường. Và cho đến khi tốt nghiệp thì Albrecht đã bán được khá nhiều tranh và dành dụm được một khoản tiền.
Khi anh trở về, trong bữa ăn sum họp, Albrecht đứng dậy để cảm ơn người anh trai đã hy sinh 4 năm giúp mình hoàn thành được ước mơ. Và Albrecht nói:
- Anh Albert, bây giờ đã đến lượt anh. Anh hãy tới Nuremberg để theo đuổi ước mơ của mình. Em sẽ lo toàn bộ chi phí và chăm sóc gia đình. Albert mỉm cười, rồi bật khóc:
- Không, anh không thể tới Nuremberg được. Đã quá muộn rồi. Bây giờ, sau 4 năm làm việc trong hầm mỏ, không còn ngón tay nào của anh là lành lặn. Thậm chí bây giờ anh còn bị thấp khớp ở tay phải nặng tới mức không thể nâng nổi một chiếc ly, nói gì đến việc cầm cọ vẽ. Cảm ơn em, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi…

Hơn 500 năm đã qua.  Cho tới bây giờ, hàng trăm bức chân dung, tranh màu nước, tranh than chì, tranh khắc gỗ và khắc đồng… của Albrecht Durer đã được treo ở những Viện bảo tàng lớn nhất thế giới.  Nhưng có một điều kỳ lạ: có thể bạn, cũng như nhiều người, đều chỉ quen thuộc với một tác phẩm của Albrecht Durer.  Đó là một ngày, để tỏ lòng kính trọng và biết ơn anh trai Albert, Albrecht Durer đã thực hiện một tác phẩm cẩn thận nhất trong đời: vẽ lại đôi bàn tay của anh trai mình, với lòng bàn tay hướng vào nhau và những ngón tay gầy guộc hướng lên trên.  Ông chỉ gọi bức tranh của mình đơn giản là “Đôi Bàn Tay”.

ĐÂU HAY RỚT?


Xưa có anh học trò là con quan từ Quảng ra Huế dự thi có mang theo một chú bé để hầu hạ. Lúc đi trên đèo Hải Vân, mải ngắm nhìn cảnh đẹp, một cơn gió mạnh làm chiếc khăn của chú bé rớt xuống. Chú giật mình kêu to:
- Ối trời, rớt rồi.
Anh học trò thấy chú bé nói lên tiếng “rớt” sợ nó vận vào việc thi cử của mình, bèn dặn:
- Chớ nói bậy. Từ rày cấm chú nói đến cái tiếng xui xẻo ấy, nghe không?
Chú bé hỏi:
- Thưa cậu, nếu không nói tiếng đó thì phải nói thế nào?
- Rủi mà bị gió làm bay khăn phải nói là “đậu” nghe không?
Chú bé ngoan ngoãn “dạ”. Bịt chặt chiếc khăn lên đầu rồi nói với chiếc khăn:
- Tao cột chặt thế này, đi tới Huế, mày đừng mong “đậu” nữa, nghe không

Chủ Nhật, ngày 31 tháng 8 năm 2014

Tục hỏa táng của Người Miên đất Nam Kỳ lục tỉnh xưa

Vương Hồng Sển

Một ngôi chùa Miên ở Trà Vinh
Người Miên đất Nam Kỳ lục tỉnh, khi nhắm mắt từ trần, tùy theo phong tục mỗi chỗ mỗi nhà, có khi họ chôn xác như người Việt, khi khác họ hỏa táng. Họ chôn xác làm ma cho người quá vãng là khi nào họ có chút ít máu lai Trung Hoa hay Việt Nam. Trong khi ấy, họ cũng cư tang đái hiếu gần như ta vì đã nhiễm ít nhiều Nho giáo. Nhưng phần đông, họ giữ tục hỏa thiêu, làm chay siêu độ rồi hỏa táng hài cốt, lấy lửa làm sạch, lấy tro đựng vào hũ sành cất vào chùa.
- Có khi họ thiêu xác tươi, khi vừa chết được vài ngày. Cái thây ma ấy chưa rã, khi đốt bay mùi "thịt nướng", báo hại những người nhát gan đi dự lễ về nhà kiêng món cơm sườn chiên và bê thui trót tháng trường.
Nếu thiêu khi còn tươi, đôi khi thây ma bị lửa táp già rồi bỗng bụng phình ra, gân co rút lại, thấy thây ma lồm cồm ngồi dậy, há miệng nhăn răng, về nhà nhắm mắt là thấy lại, không sao ngủ được, ghê tởm vô cùng. Nhưng đó là vì lửa nóng quá, hơi trong bụng tuông ra không kịp hoặc gân bị lửa đốt nên co quắp lại, những khi ấy, họ lấy sào tre vạt nhọn thọc  cho lủng cái xác cho có chỗ xì hơi ra; khi khác họ xúm nhau lấy sào tre đè cái thây nó mới chịu nằm ngay cho đốt, không thì nó lồm cồm chổi dậy, người đứng xem dẫu nặng bóng vía cũng phải kinh hồn.
- Có nhà chôn xác rồi đúng đôi ba năm có tiền khá, khi ấy mới đào xác lên làm chay trọng thể rồi làm lễ hỏa thiêu, Những khi ấy người ta không chứng giám sự thây ma trở mình ngồi dậy, nhưng phải hửi mùi thây ma sình thúi còn mười phần khó chịu hơn nữa.
(Hâu Giang Ba Thắc, ăn cơm mới nói chuyện cũ)

Câu chuyện về chiếc bánh


Một cậu bé than thở với bà nội về đủ thứ chuyện tồi tệ ở lớp học, ở nhà và cả những khó khăn trong học tập, những chuyện phức tạp, khó khăn khác trong cuộc sống… mà hàng ngày cậu phải đương đầu.
Trong lúc đó, bà nội của cậu đang cặm cụi trong bếp để chuẩn bị nướng một chiếc bánh. Bà nội nhờ cậu bé giúp mình một tay.
- Cháu lấy giùm bà chai dầu ăn nhé! – Bà nội nói.
- Vâng! Chai dầu ăn của bà đây ạ!
- Cháu thấy mùi vị của nó thế nào?
- Ôi! Khiếp quá! Mùi vị gì mà béo ơi là béo!
- Bây giờ cháu lấy cho bà mấy quả trứng và đập bỏ vào tô rồi quấy đều lên.
Cậu bé nhanh nhẹn giúp bà.
- Cháu thấy mấy quả trứng có mùi vị thế nào?
- Mùi vừa ngậy ngậy vừa tanh tanh, rất khó ngửi.
- Cháu có thích nếm thử bột mì không?
- Cháu thấy nó chẳng có mùi vị gì hấp dẫn cả, lại làm cháu suýt nữa bị sặc.
- Cháu thêm vào đây cho bà ít muối.
- Bà ơi! Muối sao mà mặn quá?
- Bây giờ, cháu rắc vào đây thêm một ít tiêu nữa.
- Mùi tiêu cay nồng làm cháu chảy cả nước mắt!
- Cháu nói đúng đấy! Nhưng nếu không có tất cả những thứ nguyên liệu như vừa rồi thì bà cháu mình không thể nào làm được một chiếc bánh ngon tuyệt như cháu đang thấy đâu!
Vâng, cuộc sống của chúng ta cũng như vậy! Chắc bạn đã từng rất nhiều lần than phiền về đủ thứ chuyện khó khăn, những sự vật, sự việc phức tạp mà bạn phải đương đầu hàng ngày, phải không?

Mỗi sự vật, sự việc xảy ra hàng ngày trong cuộc sống quanh ta đều có lý do riêng và đều chứa đựng một ý nghĩa sâu xa của riêng nó. Liệu bạn cứ than trách về chúng hay là bạn biết sử dụng chúng như những thứ “nguyên liệu” cần thiết để làm nên “chiếc bánh” ngon tuyệt, tất cả đều tùy thuộc vào chính bạn mà thôi!