Thứ Bảy, ngày 25 tháng 10 năm 2014

KINH NGHIỆM CỦA LẠC ĐÀ


Có một con lạc đà già từng nhiều lần băng qua sa mạc mà nhiều người xem là "vùng đất chết", khi trở về lần cuối cùng thì đã bước vào tuổi xế chiều. Con ngựa và con lừa đến xin lạc đà già kinh nghiệm. Lạc đà nói:
- Chẳng có gì cả, cứ nhìn đúng mục tiêu, cộng thêm tính nhẫn nại, từng bước tiến lên phía trước, thì sẽ đạt được mục đích.
Con ngựa và con lừa ngạc nhiên:
- Chỉ chừng đó thôi sao? Không có kinh nghiệm gì nữa sao?
Con lạc đà già từ tốn đáp:
- Chỉ thế thôi, không còn gì khác.
Con ngựa nói:
Ta cứ tưởng lão sẽ nói ra những đạo lý lớn lao, ai ngờ chỉ có vài câu là xong, thật khiến ta quá thất vọng.
Con lừa cũng nói:
- Ừ chẳng hay chút nào ...


Thứ Sáu, ngày 24 tháng 10 năm 2014

Bác sĩ ơi, coi dùm xem bao giờ tui chết ?

THY ANH

Gần 2 năm nay, lần khám bệnh nào, bà cũng cười hỏi: bác sĩ ơi, coi dùm xem bao giờ tui chết. Bà đã 85 tuổi, tiểu đường hơn 30 năm mà chẳng hề suy thận, huyết áp ổn định, đường huyết cũng ổn định, mắt nhìn rõ chẳng cần đeo kính... cứ 3 tháng đi xe ôm đến tái khám một lần. Hôm nay bà “đổi tông” hỏi: bác sĩ ơi, coi xem bao giờ ông trời đem máy bay đến đón tui? - Còn lâu bà ơi, hàng không VN bây giờ hoãn chuyến hoài, không có chuyến nào cho bà đâu. Bà cười toe: mấy bà bạn cùng mắc bịnh như tui chết hết trơn từ mấy năm trước rồi, còn có một mình buồn quá. Đùa với bà: bà coi tóc tui nè, bạc trắng, toàn là muối, tóc bà tiêu nhiều hơn muối, vậy làm sao bà chết trước tui được chứ? Bà đánh một cái “chách” ngay vai bác sĩ, cười ha hả: bác sĩ làm sao mà bịnh được chớ?
Không biết ở nhà bà có buồn thiệt không chứ vô khám lúc nào bà cũng tươi cười, nói đùa luôn miệng. Người ta thọ yểu là do cái "số"? hay là do “nghiệp-quả”? Nhưng dường như những người lạc quan bao giờ cũng sống thọ hơn? Chẳng biết có đúng không, nhưng những người lạc quan thì nếu có bệnh chắc cũng chóng khỏi, mà có sắp chết đi nữa thì cũng chẳng sợ, chẳng buồn.

TRỞ THÀNH HẠT TRÂN CHÂU

Có một người trẻ tuổi tự cho rằng mình có tài, nhưng sau khi học xong không tìm được việc làm lý tưởng, anh ta nghĩ rằng mình có tài nhưng không gặp thời nên cảm thấy vô cùng thất vọng. Trong lúc tuyệt vọng, anh đi đến một bờ biển định kết liễu đời mình.
Lúc anh tự tử, may có một thiền sư trông thấy cứu kịp thời. Thiền sư hỏi anh ta sao lại đi tìm cái chết, anh ta trả lời vì mình không được mọi người và xã hội thừa nhận, chẳng ai coi trọng mình.
Thiền sư nhặt một hạt cát ở bãi cát dưới chân lên đưa cho người trẻ tuổi xem, sau đó thả hạt cát xuống bãi cát, nói:
- Xin người hãy nhặt lất hạt cát ta vừa thả xuống.
Người trẻ tuổi đáp:
- Điều này không thể làm được.
Thiền sư không nói gì, lấy từ trong túi ra một hạt trân châu lóng lánh, cũng thả xuống bãi cát rồi nói:
- Ngươi có thể nhặt hạt trân châu ấy lên không?
Người trẻ tuổi đáp:
- Đương nhiên là có thể.
Thiền sư nói:

- Vậy người đã hiểu ra điều gì chưa? Ngươi nên biết hiện nay ngươi vẫn chưa phải là một viên trân châu nên đừng trông mong mọi người thừa nhận ngươi. Muốn người khác thừa nhận, ngươi phải từ hạt cát biến thành hạt trân châu.

ÔM ĐIỆN THOẠI


Tại một trạm điện thoại công cộng, một ông đứng chờ một ông khác đang áp tai vào ống nghe đã lâu. Sau đó, sốt ruột, ông tiến tới nói:
- Xin lỗi. Tôi đang vội. Tôi thấy ông cứ ôm điện thoại đã 15 phút mà chẳng nói lời nào là sao? Ông không dùng điện thoại để nói chuyện thì để cho người khác nói chứ...
- Xin lỗi, thưa ông. Tôi đang nói chuyện với vợ tôi.

Cuối Thu

Ann Nguyen

Có lẽ trời đã vào cuối Thu thực sự rồi: se lạnh và ít nắng vàng. Buổi sáng trên đại lộ không còn ánh bình minh lên sớm ở phía tít xa những dãy đồi. Xe vào ngõ nhỏ đến bệnh viện không còn những tia nắng xuyên qua hàng thông, mãnh mai ngọn thông xếp hàng khoe cái chóp nhọn, thẳng oai hùng. Cái đèn đường bật lên màu đỏ- may mắn được thêm ít phút ngắm nhìn đàn bồ câu múa vũ điệu không tên trên nền trời còn ít sương khuya. Chúng nó chẳng hề sợ những tiếng ồn ào gió rít.
Thêm một ngày với một việc làm mà ta thích và môt bầu không khí yên lành để thở. Nghe tình yêu dâng lên và một sợi dây nối mình với mãnh đất San Jose duyên nợ.

San Jose

23-10-2014

Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

GIÁO DỤC


Trong thiền viện của thiền sư Tiên Nhai có một vị học tăng không chịu tu tập, ban đêm thường lén leo tường ra ngoài chơi.
Một hôm, thiền sư Tiên Nhai đi tuần vào ban đêm, phát hiện ở góc tường có một chiếc ghế chân cao mới biết có người lẻn ra ngoài chơi. Nhưng thiền sư không làm kinh động mọi người, chỉ lặng lẽ cất chiếc ghế rồi đứng ở chỗ đặt chiếc ghế  trước đó, chờ học tăng trở về.
Đến khuya, vị học tăng kia trở về, không biết chiếc ghế ở góc tường đã bị dời đi, anh ta  bước chân xuống đạp ngay vào đầu thiền sư, anh ta vội nhảy xuống đất nhìn kỹ lại, hoảng hốt sợ hãi. Nhưng thiền sư Tiên Nhai chỉ nhỏ nhẹ:
- Đêm khuya sương nhiều, phải bảo vệ cơ thể kẻo nhiễm lạnh, vào trong mặc thêm áo vào.

Những tăng nhân khác trong thiền viện không ai biết chuyện ấy, thiền sư Tiên Nhai cũng không bao giờ nhắc đến chuyện ấy. Nhưng, từ đó trở đi, hơn một trăm học tăng trong thiền viện không một ai lẻn ra ngoài chơi ban đêm nữa.

Lão nhà giàu và 3 anh đầy tớ


Một lão nhà giàu có ba anh đầy tớ, nhưng mỗi anh một tính, anh thì rất cẩn thận, anh thì rất lo xa, còn một anh thì rất lễ phép. Lão lấy làm đắc ý lắm.
Một hôm, cậu con cả lão ngã xuống ao, anh cẩn thận trông thấy, chạy về thưa với chủ:
- Thưa ông, cậu cả nhà ngã xuống ao, xin ông cho phép con đi vớt cậu lên ạ!
Vớt lên được, thì cậu cả đã chết ngoẻo rồi. Lão liền vác gậy đuổi, anh cẩn thận chạy biến. Lão sai anh lo xa đi mua áo quan về liệm. Ðược một lúc, anh này mang về hai cái. Thấy thế ông chủ trừng mắt:
- Tại sao mua những hai cái, thằng kia?
Anh này trả lời:
- ấy, con mua phòng xa, nhỡ cậu hai có chết đuối thì có cái dùng ngay.
Lão lại vác gậy đuổi đi.
Chỉ còn anh lễ phép vẫn được lòng chủ. Một hôm, anh ta cùng một người nữa cáng chủ nhà đi chơi. Ðến chỗ lội bùn ngập đến lưng ống chân mà anh ta vẫn vui vẻ không một lời phàn nàn. Thấy thế ông chủ khen:
- Anh khá lắm, biết chịu khó. Cứ cố đi rồi đến tết ta sẽ may cho bộ cánh.
Vừa nói đến đấy thì anh đầy tớ dặt cáng xuống giữa đống bùn khoanh tay lễ phép nói:
- Con xin đa tạ ông!



Thứ Tư, ngày 22 tháng 10 năm 2014

BÓNG MA

Ann Nguyen


Không gian đêm nay thật yên tĩnh. Anh thấy mình nhẹ bước trên một con đường vắng lặng. Anh cứ đi, cứ đi và trời buông dần một màu xám tối. Anh bắt đầu lo sợ tự hỏi lòng "mình đang đi đâu mà không thấy phố xá hay làng xóm." Anh chợt thèm cái hương thơm của mùi rơm, thèm được lăn mình trên chiếc bộ ngựa bằng gỗ ngoài hiên nhà của Nội. Rồi anh chợt nhớ Liên vợ anh, nhớ hai cô con gái Jenny và Julie.


   Trong cái nhớ miên man anh nghe vai mình thấm lạnh, một làn gió rít qua tai. Anh rùng mình. Trong cái chập choạng của màn đêm và những tia nắng yếu ớt cuối ngày, anh thấy một dáng phụ nữ thong dong tiến về phía mình, đầu quấn khăn trắng trong một bộ áo dài đen. Dáng nàng đi chỉ đong đưa một bên tay trái, còn tay bên phải có vẻ như không cử động. Anh rụt rè tránh sang lối khác như nhường đường cho nàng. Nhưng lạ thay, nàng tiến lại gần anh hơn và đến trước mặt anh.
- Xin chào bác sĩ, có lẽ ông đã quên tôi nhưng tôi thì không quên ông được.
- Anh nửa tin nửa ngờ "có phải đây là người mình từng gặp hay quen trong đời?!" 
- Người phụ nữ vẫn đều giọng "Ông là vị bác sĩ đã mổ mạch máu cánh tay tôi để kết nối vòng động mạch và vòng tĩnh mạch. Lúc ấy ông còn trẻ lắm, một tân bác sĩ ngoại khoa." 
- Anh nhẹ nhàng: "Thế à, chào chị!"
- Giọng nàng lại đều đều, mắt hướng về phía chân trời mà giờ chỉ là một bóng đen với loe loét ánh sáng của những vì sao rất xa " Ông quên không cho tôi một loại thuốc làm tan cục máu đông sau mổ, và cả cộng sự của ông cũng không nhớ. Cục máu đông chạy lên phổi tôi tối hôm đó và tôi đã qua đời." 
- "Qua đời!?" Anh thảng thốt. 
- Đúng, tôi chết đêm đó và người ta cho là tôi bị nhồi máu cơ tim. 
- Anh lúng túng, tiếng nói lọt thỏm vào bóng đêm: "Thật thế sao…"
- Tôi chẳng có ai là người thân ngoài một mẹ già lúc ấy đã luống tuổi, sau đó thì bà cũng chết, nên chẳng ai buồn làm cái chuyện tìm nguyên nhân cái chết của tôi. Mà suy cho cùng, cái lý do tử vong trong bệnh án của tôi cũng đầy sức thuyết phục mọi người. Chỉ có tôi chẳng biết đi về đâu sau khi hồn lìa khỏi xác ngoài việc quanh quẩn nơi này. Hôm nay, tình cờ thấy ông qua đây tôi ra chào cho phải lễ.
Anh nghe tay chân rụng rời tự hỏi mình đang sống hay chết, đang ở nơi đâu và đây có phải là bóng ma. Tiếng gió rít ngày càng mạnh, trời đất tối sầm.
- "Bác sĩ yên tâm, tôi không làm gì hại ông cả. Nơi trú ngụ của tôi ở phía đằng kia. Ngày ngày tôi cầu kinh và ca những bài Thánh ca cùng chim, thú, gió, và mây. Và, tôi chờ một ngày có ai đó mang hồn oan của mình về một nơi khác xa hơn." Giọng người phụ nữ vẫn đều đều, tay trái chỉ về hướng có mây bụi cây um tùm phủ trùm bởi màn đêm. 
   Bóng người phụ nữ xa dần và chàng thấy một vệt trắng bay lên cao, người đàn bà đó không đi bằng hai chân. Anh rùng mình, hốt hoảng chạy, và té quỵ xuống bên đường. Cái té làm anh choàng tĩnh.

   Thì ra đó là một giấc mơ. Anh nằm im trên chiếc ghế nghỉ lưng trong phòng khách, mắt không rời xa cái hình mạng nhện mà anh treo cho Jenny và Julie đón lễ Halloween. Anh không thể nào nhớ chi tiết của những ca mổ đầu tiên sau ngày tốt nghiệp. Cuộc sống thay đổi, anh lập nghiệp nơi xa xứ, có rất nhiều điều đã chìm trong ký ức. Sai sót trong chuyên môn, lầm lẫn trong chẩn đoán, và hậu quả khôn lường của nó làm anh ray rứt. Anh vốn dĩ được mọi người tín nhiệm và bệnh nhân quí mến. Có thật không, một lần sai sót anh đã gây nên một cái chết oan ức?! Anh rời khỏi ghế. Liên vẫn chưa về, Jenny và Julie còn ở trường. Anh rảo bước ra sân vườn, hít thở không khí trong lành của mùa Thu Boston. Sảng khoái và dễ chịu hơn.
   Anh trở vào nhà, chạm tay vào chiếc mạng nhện treo trên tường. Anh yêu hai con Jenny và Julie. Anh yêu Liên biết bao nhiêu. Anh tự nhủ lòng phải vô cùng cẩn thận trong từng chi tiết khi thăm khám, ra y lệnh, hay làm bất cứ một thủ thuật nào. Nghĩ đến bệnh nhân anh sẽ nghĩ đến Liên và hai con. 
   Chiếc mạng nhện và những câu truyện ma quái trong mùa lễ hội Halloween bắt đầu có một ý nghĩa khác trong anh kể từ lễ hội năm nay