Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

5 Truyện Cười


Truyện Cười Số 1
Một cô gái đến khám bác sĩ, trăn trở:
– Thưa ông, cứ sau mỗi tháng thì tôi lại có cảm giác thèm đàn ông kinh khủng.
– Đó là điều bình thường thôi. Nhưng thời gian “thèm” đó kéo dài bao lâu?
– Khoảng… 4 tuần

Truyện Cười Số 2
Bốn anh chàng hà tiện quyết định đi uống bia. Khi tới gần quán, một anh chàng thở dài, không chịu bước tiếp.
– Kìa, Jonny, cậu không muốn ghé vào à?
– Muốn lắm, nhưng tớ không đem theo xu nào.
– Không sao! Cứ đi cùng chúng tớ, không ai bắt cậu uống đâu mà sợ!

Truyện Cười Số 3
Tom đi học về với một mắt thâm đen, bố hỏi tại sao, Tom nói:
– Con đã thách đấu với Michael và cho nó quyền chọn vũ khí.
– Cao thượng đấy! Thế nó đã dùng cái gì để đánh nhau với con vậy?
– Dạ, con không ngờ, vũ khí mà nó chọn là… thằng anh nó.

Truyện Cười Số 4
Một gia đình nọ đi tắm biển. Thấy thằng con trai 15 tuổi của mình đứng ngây ra ngắm một cô gái đẹp, bà vợ tủm tỉm hích ông chồng rồi nói:
– Con trai mình đã lớn rồi đấy! Không thấy hồi âm, bà ta quay lại thì thấy ông chồng cũng đang bị một bộ bikini khác hớp hồn. Cút một phát rõ mạnh vào sườn lão ta, bà gắt:
– Này! Ông đừng có mà trẻ con như thế!

Truyện Cười Số 5
Một người đàn bà đến xưng tội:
– thưa Cha, con vừa đập vỡ chiếc bình sứ trên đầu chồng con.
Cha hỏi:
– Con ơi, con có lấy làm tiếc về hành động của con hay không?
– Dạ, thưa cha, con lấy làm tiếc lắm ạ. Vì con đã phải bỏ ra 5 triệu để mua chiếc bình đó.



CAM TÂM CHỊU KHỔ

Thiền sư Trí Thuấn thường vãn du tham thiền ở bên ngoài thiền viện.
Một hôm, thiến sư đang tọa thiền trên núi, thấy một người thợ săn bắn trúng con gà rừng. Con gà bị thương chạy đến trước mặt thiền sư, thiền sư dùng tay áo che dấu bảo vệ sinh mệnh bé nhỏ ấy.
Lát sau, người thợ săn chạy đến đòi con gà rừng:
- Xin thiền sư trả lại tôi con gà tôi bắn trúng.
Thiền sư Trí Thuấn nói:
- Nó cũng lả một sinh mệnh, tha cho nó đi.
Người thợ săn kiên quyết:
- Ngài nên biết, con gà rừng ấy làm thịt là đủ một bữa ăn cho tôi đấy.
Người thợ săn cứ nằng nặc đòi bằng được con gà, thiến sư Trí Thuấn không còn cách nào hơn liền rút ngọn giới đao phòng thân, cắt phăng hai cái tai của mình đưa cho người thợ săn kia, nói:
- Hai cái tai này đủ bù cho con gà rừng của ngươi, người có thể dùng nó để làm một bữa ăn.
Người thợ săn thất kinh, cuối cùng cũng cảm thấy việc đi săn sát sinh là một hành động tàn nhẫn.

N Ồ N G N À N C Ơ M R Ư Ợ U

NGUYỄN HỮU TÀI


1.
Tới giờ này tôi cũng chẳng biết dì tên chi, cứ nghe người ta gọi chị Chín, bà Chín, cô Chín riết nên cũng bắt chước kêu dì Chín bán cơm rượu cho thân mật. Dì không chồng, chẳng con, sống chung với má sát bên nhà người anh ruột ngay đường luồng chợ. Đó là đoạn đường tắt từ thôn Sáu ra cầu Dinh, ngắn hơn đường chính vài trăm mét. Đường đất, sát sông, lèo tèo mấy ngôi nhà nhỏ, âm u, tĩnh mịch. Tụi tôi chẳng bao giờ dám đi vì sợ ma. Thêm nữa, ngay chỗ đầu đường, mỗi dịp hai ba tháng Chạp cúng đưa ông Táo về trời, người ta cứ quăng một đống những lò đất nung cũ kĩ, sứt mẻ để thay lò mới nên càng huyền bí. Các chị gánh rau, gánh gạo thích đi đường luồng lắm vì tiết kiệm được cả đống thời gian và công sức. Với đôi gióng nặng trĩu trên vai, mới hay đoạn đường ngắn đi vài trăm mét quý biết chừng nào.
Sáng nào má dì cũng ngồi trước cửa, nhai trầu, lượm thóc trên nia, sàng, sảy nếp cho. Bà chầm chậm bỏ men có dính trấu vô cối đá, lấy chày giã nhẹ cho nát rồi đổ vô rây, lọc men mịn xuống thau, bỏ đi phần xác. Ngày nào đi ngang qua, cũng thấy bà làm nhiêu việc đó, làm hoài không chán. Cho tới bữa kia không thấy bà ngồi nữa. Chỉ thấy tang trắng trên đầu con cháu, vòng hoa thăm viếng và nước mắt tiễn đưa.
Dì Chín ngoài việc bán cơm rượu, kiêm luôn lựa nếp và giã men của má. Dì bán ngày hai buổi, sáng cạnh hàng bún bò của ngoại Hạnh (kêu là ngoại vì vai vế dòng họ, chứ bà còn trẻ măng, cỡ bốn mươi), tối bên hàng bún cá chị Trang, ngay xổ số kiến thiết. Cơm rượu thành một món quen, chỉ có năm trăm một ly, ăn là phải nhớ, nhớ thì phải ghiền, ghiền thì phải ghé.
Không giống cơm rượu miền Nam, vo thành viên nhúng vô men đem ủ, người Ninh Hòa cắt cơm rượu thành miếng hình chữ nhật xếp chồng lên nhau. Món đó dễ òm, ai cũng biết làm nhưng để nó lên men vừa đủ, nước ngọt, không quá nồng, quá lạt là cả một vấn đề. Nếp nấu như xôi, đổ nước vừa đủ, nhiều quá sẽ nhão, khó dính, ít lại khô, không ra nước. Trải xôi ra nia, lấy chai lăn đều, ép thành lớp mỏng. Chờ nếp nguội, rải men đều hai mặt. Làm quen tay nên không cần đong đo liều lượng, thấy đủ là ngưng. Lấy lá chuối hay túi nhựa bọc kín, đem vô chỗ tối ủ lên men. Nắng nóng khoảng một ngày, lạnh thì ngày rưỡi. Chờ men tan, thấm vào nếp, bắt đầu ra nước là giở lá chuối, lấy dao cắt thành miếng nhỏ hình chữ nhật, cỡ miếng thuốc dán, chất thành vòng tròn vô thẩu, chính giữa chừa lỗ để ra nước. Lấy nắp đậy kín, ủ thêm hai ngày nữa, cơm rượu đã thành rồi đó.
Giở nắp thẩu, cơm rượu thấm men mềm mượt, mùi thơm rất nồng, ngửi thôi đã ngất ngay say. Thường thì nước ra nhiều, dì hay chắt một nửa bỏ chai bán rượu nếp rồi nấu nước đường trộn thêm vô. Rượu nếp ngọt và thơm hơn rượu gạo. Uống thấy bình thường, cứ ngỡ ăn chè. Vậy mà tới ly thứ tư đã thấy ngần ngật, nói nhăng nói cuội, say nhanh hơn rượu Tây hay đế.
2.
Lúc nào cũng thấy dì cười. Ế cũng cười, đắt cũng cười, nắng mưa đi ngang qua thấy mặt là cười tất. Mắt dì một mí, thêm cái mụt ruồi trên môi, mỗi lần cười là chẳng thấy quê hương xứ sở. Thấy tôi đi qua, ê ê thằng kia, tới ăn giùm tao một ly coi, ế quá. Từ chối sao đành. Dì vớt ba miếng cơm rượu, múc nước bỏ vô lý, đập thêm ít đá, với tay lấy muỗng đưa tôi. Và cười. Nghe nói Chín có bồ hả? Đứa nào mà ác miệng mà đồn bậy vậy? Nói đi tao tới vả một cái cho môi mỏ dzảnh trét lên. Chín dữ quá hà, con hổng dám nói đâu. Thôi nói đi, tao cho thêm miếng nữa. Thì con nghe người ta nói có ông nào lạ hoắc tới ăn cơm rượu, Chín hổng chịu lấy tiền, mà cứ ngồi nhìn ổng rồi cười duyên e thẹn. Trời ơi, đúng là miệng lưỡi thế gian, có nhiêu đó mà cũng dựng đủ điều. Bồ bịch cái giống gì, thằng chả ghé ăn cho đã mới sực nhớ sáng nay vợ quên phát tiền nên đành thiếu nợ. Chẳng lẽ tao lột quần chả trừ? Ở như vầy không sướng sao? Chồng con chi cho cực. Mày đó nhen, con nít con nôi mà nhiều chuyện thấy sợ. Lần sau còn như vậy nữa tao đánh cho què giò. Thôi đưa ly đây, tao cho thêm miếng nữa.
Cắn miếng cơm rượu mềm èo, húp muỗng nước mát lạnh nồng vị rượu, nói bậy bạ với dì, làm dịu mát cơn khát cháy ban trưa.
3.
Dì đột ngột từ giã cõi đời không lời trăn trối. Thanh thản bình yên về với đất mẹ bao dung.
Rồi mỗi bận ngang qua đường luồng, nhìn vô nhà, chẳng thấy dì ngồi lựa nếp, giã men chi nữa, chỉ thấy tấm hình trên bàn thờ với nụ cười híp mắt. Dì không con, chẳng cái, vị ngọt nồng của miếng cơm rượu chìm vào năm tháng dần trôi.
Thỉnh thoảng thèm quá, tôi lôi mớ men mua bên nhà ra, nấu xôi, ủ theo cách ngày xưa học lóm. Chắc tại không phải nghề nên đôi khi bỏ men nhiều, men ít, có lúc ra nước ngập xong, có bữa khô rôm, sượng trân thấy tội. Làm riết cũng thành, ăn tàm tạm, tuy hổng ngon bằng dì làm nhưng cũng có cái gợi cho mình ít nhiều miền nhớ xa xăm.

http://www.ninhhoatoday.net/

Đi phượt được gì?

Nguyễn Khắc Giang

Như một thủ tục khi nhận lớp mới, giáo sư người Đan Mạch, thầy Flemming Svith, gửi “sơ yếu lý lịch” của mình cho cả lớp xem trước. Lẫn trong các thành tích nghiên cứu khoa học, tôi thấy ngạc nhiên khi lý lịch có ghi hai năm kinh nghiệm “du lịch bụi” (backpacking) ở Nam Mỹ.
Lần đầu tiên tôi thấy một học giả ghi nhận quãng thời gian “lông bông” của mình vào CV. Sau này có dịp nói chuyện nhiều hơn, thầy bảo rất tự hào về hành trình đó. Ông nói đó là hai năm giúp ông tìm ra lẽ sống đời mình.
Thầy Flemming có hai đứa con trai. Người con đầu của ông chết đuối khi đi tình nguyện ở Kenya, bi kịch đến bây giờ tôi vẫn thấy nỗi buồn trong mắt ông. Nhưng ông không cản đứa con thứ hai ra đi khi cậu muốn sang Italy du học. Một người tìm được mình từ những chuyến đi sẽ hiểu được giá trị của nó lớn như thế nào.
Không ít người phương Tây giống như thầy Flemming. Họ đã khao khát khám phá thế giới từ gần một nghìn năm trước, với Marco Polo và “Con đường tơ lụa” nối châu Âu với châu Á. Khi người Việt, người Trung đang bế quan tỏa cảng thì Columbus tìm ra châu Mỹ, rồi Magellan đi vòng quanh địa cầu.
Thế hệ con cháu của họ bây giờ vẫn tiếp tục xách ba lô và du hành khắp năm châu. Với họ, du hành không phải là hiện tượng, mà trở thành một chuyện bình thường. Hầu hết các bạn trẻ đều dành một năm trống (gap year) sau cấp 3 để “đi bụi” trước khi vào đại học hoặc đi làm.
Ở Việt Nam trong vòng chục năm trở lại đây, giới trẻ xê dịch nhiều hơn. Ngồi lên xe máy đi “phượt” đến các miền xa của Tổ quốc, hay xách ba lô du lịch bụi ở nước ngoài, bằng cách này hay cách khác, họ đã dần bước chân ra để nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của mình.
Trong một nền văn hóa truyền thống đề cao trật tự và ổn định, việc đi lại không chủ đích này nhận nhiều chỉ trích. Có người cho rằng đó là việc vô bổ, phí thời gian. Người thì sợ những hiểm nguy trên đường: từ tai nạn xe cộ cho đến gặp kẻ xấu. Người lại lo con cái mải chơi mà xao nhãng học hành, sự nghiệp.
Cá nhân tôi cho rằng trong cuộc sống, việc gì cũng có chi phí cơ hội: được cái này thì phải mất cái khác. Nhưng tôi nghĩ, dù có tính đến tất cả những rủi ro ở trên, thì việc đi ra, nhìn thấy, và nghe thấy thế giới cũng đáng để làm. Vì cuộc sống không chỉ gói gọn trên màn hình máy tính hay trong bốn bức tường lớp học.
Đi nhiều không đảm bảo cho sự thành đạt, nhưng chắc chắn nó sẽ làm giàu thêm vốn sống của mỗi người. Những người tôi gặp trên các chuyến đi, ở Việt Nam hay nước ngoài, đều nhìn thế giới bằng tấm lòng cởi mở và bao dung với sự khác biệt. Họ kết bạn không phân biệt màu da, chủng tộc, tuổi tác, hay thậm chí là ngôn ngữ. Họ cũng trưởng thành và dễ thích nghi với môi trường sống khác nhau. Trong một thế giới mở như hiện nay, đó có lẽ là những tính cách quan trọng để tồn tại.
Những chuyến đi cũng có hiệu quả trong việc khơi gợi tình yêu đồng bào và xứ sở, thứ mà từ lâu xã hội vẫn cho là đang mất dần đi trong thời buổi kinh tế thị trường. Bởi không có gì đi thẳng đến trái tim nhanh bằng những gì hiện ra trước mắt.
Về miền Tây mùa nước nổi, chúng ta không chỉ thấy đồng quê thanh bình mà cả cuộc sống lam lũ của người nông dân. Lên Hà Giang để chụp ảnh với hoa tam giác mạch và đại đèo Mã Pí Lèng, nhưng cũng để thấy những đứa trẻ không quần áo mặc vẫy tay chào trong sương mù rét căm căm. Những chuyến đi, dù với mục đích gì, đều tạo ra sợi dây gắn bó vô hình với mảnh đất mình đi qua.
Có thể chúng ta sẽ phải trải qua những giây phút mệt mỏi trên đường dài, hay khoảnh khắc đáng sợ như cô gái Việt bị kẹt trong bão tuyết trên dãy Himalaya. Nhưng đổi lại sẽ là những trải nghiệm đáng nhớ và quan trọng hơn, là một con người trưởng thành.
Một nhà triết học cổ đại từng nói “thế giới là một cuốn sách, những người không du hành chỉ đọc duy nhất một trang”. Muốn hoàn thành cuốn sách vĩ đại đó, chúng ta phải đi khi còn có thể.

Nguồn: vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/

Chủ Nhật, ngày 23 tháng 11 năm 2014

TIẾN THOÁI


Các học tăng trong thiền viện cùa Long Hổ đang mô phỏng một bức tranh long tranh hổ đấu trên bức tường trước chùa. Bức tranh vẽ con rồng trên mây trong thế đang bay xuống, con hổ ở đỉnh núi trong thế chực lao lên. Tuy chỉnh sửa nhiều lần vẫn không thấy sinh động lắm. Gặp lúc thiền sư Vô Đức ở ngoài về, học tăng xin ý kiến thiền sư. Thiền sư ngắm bức họa xong nói:
- Hình dáng bên ngoài của long và hổ vẽ cũng không tệ, nhưng đặc tính của long và hổ thì các ngươi chưa miêu tả được. Các ngươi nên biết, trước khi con rồng muốn công kích, đầu nó phải rụt về phía sau; khi con hổ chuẩn bị tấn công, đầu nó phải hạ xuống thật thấp. Độ co rụt của cổ rồng càng nhiều , đầu của hổ càng thấp thì chúng lao tới càng nhanh, nhảy càng cao.
Chúng tăng hớn hở nói:
- Thiền sư nói thật chí lý. Chúng ta không chỉ vẽ đầu con rồng quá hướng về đàng trước mà đầu con hổ lại vẽ quá cao, thảo nào bức họa không có vẻ sinh động.
Thiền sư Vô Đức nhân tiện giảng giải thêm:
- Đạo lý đối nhân xử thế, tham thiền tu đạo cũng vậy. Phải thối một bước để chuẩn bị mới có thể vọt tới càng xa, khiêm tốn hạ mình mới có thể phóng lên cao hơn ...
Chúng tăng hỏi:
- Người thối lui sao có thể tiến lên, người hạ mình sao còn có thể lên cao được?
Thiền sư Vô Đức nghiêm giọng nói:
- Các người hãy nghe bài thơ thiền sau đây của ta:
"Tay cầm mạ non gieo đầy ruộng; cúi đầu nhìn thấy trời trong nước;
Thân tâm thanh tịnh mới là đạo, thối lui vốn dĩ là tiến lên."

Bình thường tâm


– Bạch thầy, sống theo Đạo một cách siêng năng là thế nào?
– Khi đói hãy ăn, khi mệt hãy ngủ.
– Đó là những điều mà mọi người thường làm mà?
– Không, không ! Hầu hết mọi người đều không làm như vậy. Khi ăn, mọi người đầy những suy tư, ao ước và khi ngủ lại đầy những lo toan.
 Có bao nhiêu người mà mỗi sáng thức dậy mà đầu óc không bận bịu những chuyện quá khứ ? Con người phải vứt bỏ những điều nguy hại đã gây ra bão tố nội tâm và sống theo bản chất nguyên thuỷ của họ vì Đạo nằm ngay trong đời sống hằng ngày.

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

NHÌN NGƯỜI KHÁC TỐT

Có một vị thiền sư ở trong ngôi chùa cổ cùng hai đệ tử. Thiền sư mắc chứng phong thấp, hai chân cử động khó khăn, hàng ngày phải nhờ hai đệ tử thay phiên nhau xoa bóp chân cho đỡ đau.
Mỗi lần người đệ tử lớn xoa bóp chân phải, sư phụ nói:
- Sư đệ của con xoa bóp chân trái rất dễ chịu, con nên xoa bóp giống như nó mới được. Đệ tử lớn nghe nói vậy trong lòng không vui.
Nhưng khi đệ tử nhỏ xoa bóp chân trái, sư phụ cũng nói:
- Sư huynh của con xoa bóp chân phải rất tốt, con nên học tập ở sư huynh. Đệ tử nhỏ nghe vậy, trong lòng cũng không vui.
Một hôm khi đệ tử nhỏ đi khỏi, đệ tử lớn vào xoa bóp chân cho sư phụ, trong lòng nghĩ đến lời khen ngợi của sư phụ dành cho sư đệ, càng nghĩ càng giận, cuối cùng quyết định chặt đứt chân trái  của sư phụ mà sư đệ thường xoa bóp để từ nay sư đệ không còn chân mà xoa bóp nữa.
Ngày hôm sau, sư đệ thấy chân trái của mình xoa bóp bị chặt đứt, anh ta cũng nổi giận, chặt luôn chân phải của sư phụ...

MÙI VỊ CUỘC SỐNG


Một hôm, Hạ Cái Tôn tiên sinh đến thăm Hoằng Nhất đại sư. Khi ăn cơm, thấy đại sư chỉ ăn một món dưa muối. Hạ tiên sinh hỏi:
- Lẽ nào đại sư không thấy món dưa muối này quá mặn hay sao?
Hoằng Nhất đại sư đáp:
- Mặn có mùi vị của mặn.
Lát sau, Hoằng Nhất đại sư ăn xong, bưng ly nước trong uống. Hạ tiên sinh lại nhíu mày hỏi:
- Lẽ nào lại không có trà? Sao hàng ngày cứ phải uống thứ nước trong nhạt nhẽo ấy?
Hoằng Nhất đậi sư đáp:
- Nước trong tuy nhạt, nhưng nhạt cũng có mùi vị của nhạt.
Hậ tiên sinh là bạn thân với Hoằng Nhất đại sư nên mới hỏi như vậy, nhưng Hoằng Nhất đại sư đã vượt qua khỏi cái nhu cầu phân biệt mặn ngọt, sự vượt qua này không phải vì không còn vị giác mà chính là thật sự cảm nhận được mùi vị ngon của mặn và vị mát mẻ của nước trong.

Trong cuộc sống, có nhiều lúc chúng ta không có khả năng lựa chọn, nên phải học cách thích ứng với hoàn cảnh. Hợp rồi tan, hạnh phúc và đau khổ, hy vọng rồi thất vọng ... giả như chúng ta chịu khó nếm thử thì sẽ thấy chúng đều có mùi vị. Chúng là những thứ không thể thiếu trong cuộc sống, Hạnh phúc trong cuộc sống là vị ngọt ngào, chia ly trong tình yêu là vị mặn, mặn có mùi vị của mặn, sự bình thường trong cuộc sống là nhạt, nhạt cũng có mùi vị của nhạt.