Chủ Nhật, ngày 20 tháng 4 năm 2014

CHỈ SIÊNG NĂNG THÔI CHƯA ĐỦ

SCHERNECK


Achenbach là tiệm bánh khá nổi tiếng ở bang Pennsyvania từ hơn 40 năm qua. Người ta luôn phải xếp hàng chờ trước cửa tiệm để được thưởng thức những chiếc bánh thơm phức.
Vào những năm 90, chủ tiệm quyết định mở rộng quy mô - bán thêm thức ăn nhanh và vài loại thức ăn khác, đồng thời mở thêm nhiều điểm bán sỉ và lẻ mới. Tuy ông đã nỗ lực hết sức mình nhưng doanh thu cứ liên tục giảm. Nguy cơ phá sản càng tăng khi thu chẳng bù đủ chi và nợ phát sinh cứ tăng dần.
Earl Hess, cựu giám đốc điều hành một công ty lớn, nhận thấy nguyên nhân thất bại nằm ở cách thức quản lý không hiệu quả - người chủ luôn cho rằng mình sẽ thành công hơn khi cửa hàng có đủ các mặt hàng và công nhân làm việc chăm chỉ mẫn cán. Theo ông: "cửa hàng bày biện quá nhiều mặt hàng trong khi 90% lợi nhuận thu được chỉ từ 10% sản phẩm hiện có, họ đã đầu tư quá nhiều công sức cho những sản phẩm mang lại quá ít lợi nhuận".
Khi tiếp quản cửa hàng, Hess nhận xét rằng:"Sự cần mẫn của các công nhân ở đó không có gì đáng phàn nàn, nhưng chỉ biết siêng năng thôi thì chưa đủ, quan trọng là họ phải có một chiến lược kinh doanh rõ ràng và phù hợp với điều kiện cũng như nhu cầu thị trường".
Thành công có thể đến với bất cứ ai cần mẫn chăm chỉ. Nhưng điều đó không phải bao giờ cũng đúng. Vấn đề ở chỗ sự cố gắng của bạn là phải tìm ra cách tối ưu để mang lại kết quả như mong đợi chứ không phải để vắt kiệt sức mình. Có những việc có thễ đạt được bằng sự kiên trì quyết tâm cao độ trong một khoảng thời gian nào đó, nhưng có những công việc chỉ đi tới đích khi bạn biết sắp xếp kế hoạch hợp lý cho từng giai đoạn - và thành công sau cùng chính là kết quả của một chuỗi kết quả bạn đã đạt được trước đó.

HƯƠNG BƯỞI

NGUYỄN GIA KHANH

Ngoại mất. Lo hậu sự xong, mẹ ngồi tóc rối khóc thương ngoại, vun lại gốc bưởi trước sân ngả rạp vì mấy ngày tang.
Giỗ đầu ngoại, tôi theo mẹ về ngôi nhà mái ngói âm dương cũ kỹ. Mộ ngoại phủ kín cỏ xanh giữa bông bưởi trắng ngần.
Đêm trăng, bên thềm mẹ gói bánh cúng ngoại, kể chuyện ngày con gái vẫn hái bông bưởi gội thơm tóc dài óng mượt.
Cay mắt tôi nhớ, sinh thời ngoại cứ bền lòng không chịu theo mẹ về bên chợ.
Hương bưởi đã giữ ngoại mãi với đất quê.

Từ hận thù đến yêu thương

Madisyn Taylor

Những hận thù đôi khi vô lý và làm khổ sở người nuôi hận thù hơn là người bị hận thù. Ta sẽ rất khó vượt qua cảm giác tiêu cực này vì càng nung nấu, hận thù càng thêm hằn sâu. Công cụ hữu hiệu nhất để giải tỏa hận thù chính là tình thương. Quyết định từ ghét bỏ sang yêu thương ai đó, một hoàn cảnh nào đó, điều gì đó trong chính bản thân – có thể sẽ tạo ra những thay đổi sâu sắc trong tình cảm, kinh nghiệm sống của mỗi người. Khi biết yêu thương chính những điều ta từng căm ghét, ta sẽ không còn thời gian để nổi giận, ác cảm hay cay đắng, phẫn nộ. Làm được điều này ta sẽ từ bỏ được cảm giác hận thù và chuyển sang quan tâm, yêu thương, bởi lẽ một không gian tràn ngập yêu thương sẽ không có chỗ cho hận thù.   
Sẽ không dễ gạt bỏ ác cảm để yêu thương kẻ thù, không dễ tìm thấy những điều tốt đẹp trong hoàn cảnh đau khổ, căng thẳng. Nhưng khi quyết định yêu thương ai đó mà ta từng ghét bỏ, ta sẽ thấy bớt nặng nề hơn, tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. Và điều có ý nghĩa hơn nữa là tâm hồn ta thanh thản khi trút bỏ được gánh nặng hận thù.
Dùng tình thương đáp lại hận thù sẽ giúp chuyển hóa năng lượng tiêu cực trong lòng người mang hận thù. Làm được điều đó cũng tức là ta đã tự giúp mình thêm mạnh mẽ, không để cái xấu xâm nhập cuộc sống của mình. Thay vì hạ thấp bản thân để lòng đầy thù hận như đối phương, ta đã cho họ cơ hội vượt lên cảm xúc ấy để đôi bên chan hòa trong yêu thương.
Gandhi từng nói: “Trong cuộc sống, ta hãy tạo ra những thay đổi mà ta mong nhìn thấy”. Biết yêu quý điều ta từng căm ghét sẽ làm lan tỏa những điều tốt đẹp, tích cực đến mọi người, góp phần kết nối thế giới. Thay vì làm cho những mâu thuẫn trầm trọng hơn, ta hãy giúp đỡ, quan tâm người khác. Hận thù đáp trả hận thù chỉ mang lại khổ đau, nhưng yêu thương đáp lại hận thù sẽ tạo ra phúc lành.


Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014

CHỮ HIẾU


Chuyện xảy ra ở hành lang một bệnh viện. Cô con dâu nhăn mặt nói với chồng:
- ở nhà đủ thứ phải lo, làm sao mà vô trong đây hầu ba được? Anh nói cô Năm hay cô Bảy ở không thì chia nhau vô chăm sóc ba ".
Anh con trai chưa kịp trả lời thì có lẽ cô Năm hay cô Bảy gì đó đã cong môi phản đối:
- Tui cũng có đủ thứ chuyện để lo chứ bộ, quên tui đi".
Một cậu con trai khác cau cau lông m ... ày:
-Nói chung là ai cũng bận hết, với lại ba mắc bệnh lây nhiễm, vô hầu ba rồi lỡ bị lây thì làm sao ?Cô con dâu trưởng phán một câu:
-Thôi khỏi bàn tán gì hết, mướn người nuôi là xong chuyện.
Tất nhiên sau đó, sự việc xảy ra đúng như hoạch định của họ. Một phụ nữ khỏe mạnh, có dáng vẻ nông dân đang nuôi một người bệnh nằm giường bên cạnh ông cụ đã chủ động đề nghị nuôi bệnh cho ông cụ luôn. Công việc tỉ mỉ, cần sự chu đáo, từ việc cho uống sữa, uống thuốc đến thay quần áo, lau người (ông cụ đã mất hết cảm giác vệ sinh), nhưng chị vẫn làm với sự chăm chút, không để lộ bất cứ thái độ ghê tởm nào, lại còn có vẻ hiền hậu, dịu dàng như con đối với cha mẹ. Trong lúc ấy, có lẽ yên tâm vì cha đã có người chăm sóc, đám con trai, con gái, dâu, rể hơn một chục người của ông cụ thỉnh thoảng mới lượn qua như một luồng gió nhẹ. Tiếc thay, sự chăm chút của chị phụ nữ không kéo dài bao lâu, chỉ hơn một tuần sau là ông cụ đã qua đời. Con cái, cháu chắt ông kéo vào mới đông chứ. Họ khóc lóc khá ồn ào nhưng vẫn bình tĩnh chỉ huy việc khâm liệm ông cụ, và ở hành lang lại xảy ra một cuộc cãi vã xem người nào phải chi nhiều nhất cho đám tang ?...
Anh con trai trưởng cầm một xấp tiền đến trả cho chị phụ nữ đã nuôi bệnh cha mình. Hai mắt đỏ hoe, chị trả lời:
-Tôi nuôi cụ ấy vì thấy xót xa cho cụ có lắm con nhiều cháu mà chẳng ai đoái hoài, chứ tôi có làm cái nghề này đâu mà lấy tiền ?
Đám người đang khóc mếu, cãi nhau... đột nhiên im bặt. Rồi từng người một lẻn ra ngoài...

VÔ ĐỀ

HUỲNH BẢO LÂM


Ông bà ngoại tôi nghèo chuyên làm ruộng mướn cho chủ điền, nên mẹ tôi cũng quanh năm quần vo quá gối. Thức ăn đạm bạc, chỉ cơm độn rau và dưa cà qua bữa.
Có lần, thấy bà hàng xóm làm gà để cúng, tôi chạy về thủ thỉ: Mẹ ơi, con thèm thịt gà . Mẹ trầm ngâm gật gật Ừ, mẹ cũng thèm . Bỗng mẹ À một tiếng và tiếp Mẹ có cách rồi chạy ra ngoài, lát sau trở vào mẹ xòe tay ra... Trong tay mẹ một nắm lá chanh tươi thơm phức...


Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2014

MỘT THỜI

HỒ THỤY LIÊN


Bước vào năm thứ nhất, lũ con trai thi nhau xếp hàng làm đuôi của chị. Chị cười bảo một lũ điên.
Bước sang năm thứ hai, một nửa trong số đó ước ao được xách cặp cho chị. Ngó lơ, chị mím chi cọp.
Bước sang năm thứ ba, chỉ còn duy nhất một người, chị chê hắn cù lần.
Năm cuối cùng, kẻ cù lần ngày ấy trở thành cái đuôi của một nữ sinh viên năm thứ nhất.
Không có ai theo đuổi, chị lại ước mình là sinh viên năm thứ nhất ...