Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

THẾ NÀO LÀ CHÍ TIẾN THỦ?


Peter Parker = Spider man
Chí tiến thủ bắt đầu từ sự khát vọng.
Khi bạn khao khát thực hiện giấc mơ, chí tiến thủ sẽ không ngừng phát huy sức mạnh của nó.
Khi bạn quyết tâm thay đổi cuộc sống bản thân, chí tiến thủ đã được phát huy.
Khát vọng chính là động lực, khi bạn muốn thực hiện một việc nào đó, trong lòng bạn sẽ có một nguồn sức mạnh thúc đẩy bạn theo đuổi mục tiêu của mình. Người có chí tiến thủ sẽ luôn dũng cảm tiến lên phía trước, nỗ lực để thực hiện những ước mơ,
Trong mỗi chúng ta đều có một nguồn sức mạnh thúc đẩy bản thân tiến lên, nhưng nhiều người lại không nỗ lực để thực hiện ước mơ của mình. Thật ra, chi tiến thủ là một nhân tố quan trọng để chúng ta hưởng được sự thú vị của cuộc sống. Muốn đạt được thành tựu trong bất kỳ phương diện nào, chúng ta đều cần có chí tiến thủ.
Có người ví chí tiến thủ như mui một chiếc xe hơi, có hay không có cũng chẳng sao. Điều này không đúng. Chí tiến thủ chính là động cơ của chiếc xe, là động lực thúc đẩy hành vi của mỗi con người. Có chí tiến thủ, chúng ta sẽ dễ dàng hành động.
Chí tiến thủ là điều mà chúng ta có thể học tập mà thành. Nó không nhất định là sinh ra chúng ta đã có. Người có chí tiến thủ không lệ thuộc vào hoàn cảnh, năng lực cá nhân hay trình độ giáo dục. Chí tiến thủ là sức mạnh xuất phát từ nội tâm, giúp chúng ta không sợ hãi trước khó khăn gian khổ, luôn dũng cảm tiến lên phía trước.
Nhưng nếu có chí tiến thủ mà không hành động thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Muốn đi đến thành công, bạn còn cần phải hành động.
Người thất bại thường phát biểu:"Tôi mong là ..." . Nhưng người thành công lại nói:" Tôi phải ..."
Chí tiến thủ + Hành động = Thành công, đây là công thức nhất định đưa bạn đến thành công.
Bất kể mục tiêu của bạn là gì, bạn phải luôn có ý nghĩ :"Tôi làm được!". Niềm tin này sẽ giúp chúng ta có ý chí phấn đấu không ngừng vươn lên.
Tóm lại, khi đã có chí tiến thủ, bạn phải lựa chọn hành động thiết thực. Không được lơ là, không được bỏ cuộc, để chí tiến thủ trờ thành động lực đưa bạn đi đến thành công. 
(Trí tuệ từ Kinh Thánh)

11 nhận xét:

Nặc danh nói...

Thưa thầy, một thanh niên đã trải qua nhiều khó khăn và mất mát, nhưng sống vui vẻ với những gì mình đang có, không cưỡng cầu, không tranh giành, chuyện gì tới cứ tới, không có tham muốn gì cho tương lai. Nhiều người bạn đã vượt qua người đó, thậm chí đi rất xa mà người đó vẫn ung dung sống cuộc đời của mình với những cảm nhận từ những điều giản đơn. Vậy người thanh niên đó có gọi là đánh mất tuổi trẻ và không có chí tiến thủ không?

http://vuisongmoingay.blogspot.com/ nói...

Người có chí tiến thủ sẽ luôn nỗ lực để thực hiện những ước mơ,
Trong mỗi chúng ta đều có một nguồn sức mạnh thúc đẩy bản thân tiến lên, nhưng nhiều người lại không nỗ lực để thực hiện ước mơ của mình. Thật ra, chi tiến thủ là một nhân tố quan trọng để chúng ta hưởng được sự thú vị của cuộc sống. Muốn đạt được thành tựu trong bất kỳ phương diện nào, chúng ta đều cần có chí tiến thủ. ước mơ của Nặc Danh là an nhiên tự tại, sống vui vẻ với những gì mình đang có, không cưỡng cầu, không tranh giành, chuyện gì tới cứ tới, không có tham muốn gì cho tương lai.
Tóm lại, Nặc Danh đã có dư chí tiến thủ để đạt được ước mơ của mình rồi!

http://vuisongmoingay.blogspot.com/ nói...

có chí tiến thủ không đồng nghĩa với sự cạnh tranh hơn thua với người khác. Nặc danh ạ!

Nặc danh nói...

Nặc danh xin chân thành cám ơn câu trả lời ngắn gọn nhưng thâm thúy của thầy, và cũng xem như là lời động viên "nho nhỏ" thầy dành tặng. Bao lâu nay, nặc danh luôn sống cuộc đời bé nhỏ của mình cùng với việc chia sẻ những niềm vui hay nỗi buồn của những người "yếu" hơn mà nặc danh có duyên quen biết được (KHÔNG thích những cuộc viếng thăm từ thiện ồn ào và sáo rỗng với 1 đống tiền & quà). Đôi khi nặc danh thấy cô đơn và tự ti trước những thành công mang đầy màu sắc của các bạn đồng trang lứa mà đáng lẽ mình cũng có khả năng đạt được; vì thế nhiều lúc nghi ngờ lối sống mình đã chọn và muốn phấn đấu hơn thua người khác. Nhưng chắc có những điều đã là bản tính khó mà thay đổi. :) Nặc danh vẫn là vô danh tiểu tốt.

http://vuisongmoingay.blogspot.com/ nói...

vô danh tiểu tốt là hay nhất, nhưng có mấy ai DÁM như vậy, như ni sư AYYA KHEMA đã viết:
Là một “nhân vật” thì chẳng bao giờ có an lạc. Có một câu chuyện thú vị về cây xoài như sau. Một đức vua khi cưỡi ngựa qua khu rừng, ngài đã trông thấy một cây xoài trĩu nặng những quả. Ngài liền ra lệnh cho quân hầu: “Tối nay hãy trở lại đây hái hết tất cả những trái xoài đó cho ta”, vì nhà vua muốn dùng chúng để dọn tiệc trong hoàng cung. Quân lính đi vào rừng và trở về tay không. Họ thưa: “Tâu bệ hạ, tất cả những trái xoài trên cây đã bị hái, chẳng còn quả nào cả”.
Ðức vua nghĩ rằng quân hầu lười biếng không muốn trở lại khu rừng nên ngài tự thân hành cưỡi ngựa trở lại đó. Thay vì một cây xoài xinh đẹp nặng trĩu những quả, giờ đây chỉ còn là một thân cây tàn tạ và xác xơ, trông rõ tội nghiệp! Người ta đã bẻ hết các cành cây để hái trái. Khi nhà vua cưỡi ngựa đi xa hơn chút nữa, ngài đã gặp thấy một cây xoài khác xanh tươi đẹp đẽ với cành lá sum sê nhưng trên cành không có một trái nào. Chẳng ai muốn đến gần cây xoài này. Vì không có trái nên cây xoài được sống yên thân. Nhà vua trở về cung điện, trao ngai vàng, áo mũ cân đai cho các triều thần và nói: “Giờ đây các người hãy gìn giữ vương quốc này, còn ta sẽ vào sống ẩn dật ở trong rừng”.
Khi bạn không là ai cả và cũng chẳng có gì cả, bạn sẽ không lo sợ chiến tranh hoặc bị tấn công, và bạn được sống bình an. Cây xoài nặng trĩu nhiều trái nên chẳng có được một phút yên thân, vì mọi người ai cũng muốn hái trái của nó. Cho nên, nếu thực sự muốn có an lạc thì bạn hãy không là ai cả. Chẳng phải là nhân vật quan trọng, cũng không là người tài giỏi, đẹp đẽ, nổi tiếng, có thế lực hay giữ chức quyền gì hết. Mà chúng ta nên biết khiêm cung, hạ mình, càng ít đưa cái ta của bạn ra càng tốt.
Nên nhớ cây xoài nhờ không có trái mà được đứng bình yên với vẽ đẹp xinh tươi rực rỡ của nó để tỏa bóng mát cho mọi người. Không là ai cả không có nghĩa là không làm gì và không giúp được gì cho ai hết. Mà chúng ta vẫn hành động những không phô trương bản ngã và không mong cầu lợi danh. Cây xoài cho bóng mát nhưng không ồn ào khoe khoang và cũng chẳng gây phiền muộn cho bất cứ ai muốn được bao che dưới bóng mát của nó. Ðó là một đức tính cần thiết để giúp cho tâm ta tĩnh lặng. Nhưng hiếm có được, vì phần đông các bạn đều thích theo cực đoan này hay ở cực đoan khác hoặc không muốn làm gì cả với ý nghĩ tự phụ rằng: “Không có tôi, đố xem quý vị làm được trò trống gì” hay bạn phải nắm quyền lãnh đạo để phát biểu ý kiến này nọ.
Là một ai đó, điều ấy có vẻ quan trọng và đã ăn sâu vào tâm trí của ta hơn là có được sự bình an. Do đó, chúng ta cần phải quán sát cẩn thận tâm mình để biết thực sự điều ta đang tìm kiếm. Trong cuộc sống hiện tại, ta mong ước điều gì? Nếu chúng ta muốn trở thành nhân vật quan trọng, muốn được tôn vinh và kính mến thì bạn nên vui lòng nhận lãnh cái giá phải trả. Mọi việc ở đời đều có hai mặt tích cực và tiêu cực của nó giống như mặt trời chiếu ra cái bóng. Nếu chúng ta muốn được cái này thì phải chấp nhận cái kia, khỏi cần than thở.
Nếu bạn thực sự muốn có tâm an lạc, một sự yên ổn, vững chãi trong lòng thì chúng ta nên từ bỏ tham vọng muốn trở thành một nhân vật hay một ai đó. Nhưng không phải vì thế mà thân tâm ta bị đánh mất, cái bạn mất là lòng ham muốn xác nhận sự quan trọng, ưu thế vượt bực của con người đặc biệt mà ta gọi là “cái tôi”.
Mọi người ai cũng tự coi mình là quan trọng. Nhưng có hàng tỷ người trên trái đất này, vậy thì có bao nhiêu người sẽ nghĩ đến chúng ta? Hãy đếm thử xem. Sáu hoặc tám, mười hai hay mười lăm trong những con số tỷ này. Có thể bạn đã quá phóng đại sự quan trọng của cá nhân mình. Càng hiểu rõ như thế, chúng ta thấy cuộc đời càng dễ sống hơn.

Nặc danh nói...

Nặc danh xin chào thầy,
Cũng đã hơn 1 tháng kể từ cuộc trao đổi nho nhỏ với thầy về chí tiến thủ. Nay nặc danh đã chính thức trở thành bác sĩ thận nhân tạo...thử việc, nên nd có vài lời muốn tâm sự với thầy.
Ngày đó nd chỉ là 1 sv năm 3 bình thường với ước mơ "lớn lao" là trở thành bác sĩ ung thư tài giỏi cứu giúp bệnh nhân nghèo, vì mẫu thân của nd đã qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo này; điều đó khiến nd như mang trên mình 1 gánh nặng không lối thoát. Nhưng từ khi được thực tập tại khoa Thận-bv NDGD, chính sự chỉ bảo của cô Ngọc Linh và thầy đã nhen nhóm trong nd 1 niềm yêu thích Thận học. Rồi giây phút cô Linh nắm tay nhìn tha thiết vào mắt nd khi cô nằm trên giường bệnh khiến nd đã âm thầm khóc rất nhiều vì cô suốt mấy ngày sau đó. Đến khi được làm BA trình cho cô Bích Hương đầy trắc trở và qua những buổi được cô giảng dạy ở Chợ Rẫy, Thận học đã thật sự trở thành say mê và tự tin của nd. Điều này đã giúp nd dần thoát ra được nỗi buồn vì sự mất mát của mình.
Ra trường ai cũng muốn làm bệnh viện lớn nên cứ đứng núi này trông núi nọ, chuyển chạy đủ khoa. Ai cũng muốn kiếm nhiều tiền nên sẵn sàng vô ngồi phòng khám dù không có kinh nghiệm và chuyên môn, làm trình dược viên phí hoài 6 năm y khoa. Con ông cháu cha còn sướng hơn, cứ ngồi run đùi chờ học nội trú trong khi các bạn khác phải cố gắng hết 6 năm mới đủ điều kiện thi. Đó là những thực tế nd thấy được từ khóa mình. Nd cảm thấy tự hào vì từ nhỏ đến lớn, nd tự bước đi bằng đôi chân của mình trên con đường học vấn với sự ủng hộ về vật chất và tinh thần của người thân. Đến khi ra trường, nd có thể được trợ giúp và có điều kiện để tiến nhanh hơn, nhưng nd đã quyết định đi theo niềm yêu thích của mình.
Giờ đây nd có thể hiểu hơn về "chí tiến thủ" trong bài viết của thầy. Tuy giờ đây nd chỉ làm cho đơn vị thận nhân tạo của 1 bv quận nhưng nd hiểu rõ từng bước đi có mục đích của mình và biết con đường này có thể tiến đến đâu. Vẫn với lối sống thanh nhàn, không bon chen, an nhiên tự tại nhưng vẫn có mục tiêu sống và hành động thiết thực.
Thầy là 1 bác sĩ chuyên khoa thận học-lọc máu thâm thúy, nd mong muốn có thể nhận được ý kiến về chuyên môn và cuộc sống về người bệnh thận của thầy khi nd có khúc mắc. Mong thầy có thêm những bài viết về Thận nhân tạo, vốn còn khá xa lạ với các sinh viên y khoa và đa số bác sĩ, nhưng lại là sự sống của bệnh nhân bệnh thận mạn.
Xin cám ơn thầy và chúc thầy nhiều sức khỏe, niềm vui.

http://vuisongmoingay.blogspot.com/ nói...

mừng cho ND đã tìm được con đường cho cuộc đời mình, thầy bây giờ làm về CK NỘI TIẾT rồi

Nặc danh nói...

thưa thầy! Thầy cho em hỏi là em hiện tại về cơm áo gạo tiền em cũng không lo lắng gì hết! ngày ngày vẫn đi làm, nói chung là cuộc sống của em an nhàn không phải lo nghĩ điều chi! em không ngại khó khăn, gian khổ khi làm việc! Em có thể đi làm cả ngày để cũng không biết mệt nhưng kể từ khi em có bạn gái thì cô ấy luôn nói rằng là em phải có chí tiến thủ, phải biết định hướng tương lai cho cuộc sống sau này để cô ấy có cảm giác an toàn khi lấy em làm chồng!!
Xin thầy cho em lời khuyên ah! Em cảm ơn thầy nhiều.

http://vuisongmoingay.blogspot.com/ nói...

nẶC DANH HÃY CHO ÔC ẤY XEM ĐOẠN NÀY:Là một “nhân vật” thì chẳng bao giờ có an lạc. Có một câu chuyện thú vị về cây xoài như sau. Một đức vua khi cưỡi ngựa qua khu rừng, ngài đã trông thấy một cây xoài trĩu nặng những quả. Ngài liền ra lệnh cho quân hầu: “Tối nay hãy trở lại đây hái hết tất cả những trái xoài đó cho ta”, vì nhà vua muốn dùng chúng để dọn tiệc trong hoàng cung. Quân lính đi vào rừng và trở về tay không. Họ thưa: “Tâu bệ hạ, tất cả những trái xoài trên cây đã bị hái, chẳng còn quả nào cả”.
Ðức vua nghĩ rằng quân hầu lười biếng không muốn trở lại khu rừng nên ngài tự thân hành cưỡi ngựa trở lại đó. Thay vì một cây xoài xinh đẹp nặng trĩu những quả, giờ đây chỉ còn là một thân cây tàn tạ và xác xơ, trông rõ tội nghiệp! Người ta đã bẻ hết các cành cây để hái trái. Khi nhà vua cưỡi ngựa đi xa hơn chút nữa, ngài đã gặp thấy một cây xoài khác xanh tươi đẹp đẽ với cành lá sum sê nhưng trên cành không có một trái nào. Chẳng ai muốn đến gần cây xoài này. Vì không có trái nên cây xoài được sống yên thân. Nhà vua trở về cung điện, trao ngai vàng, áo mũ cân đai cho các triều thần và nói: “Giờ đây các người hãy gìn giữ vương quốc này, còn ta sẽ vào sống ẩn dật ở trong rừng”.
Khi bạn không là ai cả và cũng chẳng có gì cả, bạn sẽ không lo sợ chiến tranh hoặc bị tấn công, và bạn được sống bình an. Cây xoài nặng trĩu nhiều trái nên chẳng có được một phút yên thân, vì mọi người ai cũng muốn hái trái của nó. Cho nên, nếu thực sự muốn có an lạc thì bạn hãy không là ai cả. Chẳng phải là nhân vật quan trọng, cũng không là người tài giỏi, đẹp đẽ, nổi tiếng, có thế lực hay giữ chức quyền gì hết. Mà chúng ta nên biết khiêm cung, hạ mình, càng ít đưa cái ta của bạn ra càng tốt.
Nên nhớ cây xoài nhờ không có trái mà được đứng bình yên với vẽ đẹp xinh tươi rực rỡ của nó để tỏa bóng mát cho mọi người. Không là ai cả không có nghĩa là không làm gì và không giúp được gì cho ai hết. Mà chúng ta vẫn hành động những không phô trương bản ngã và không mong cầu lợi danh. Cây xoài cho bóng mát nhưng không ồn ào khoe khoang và cũng chẳng gây phiền muộn cho bất cứ ai muốn được bao che dưới bóng mát của nó. Ðó là một đức tính cần thiết để giúp cho tâm ta tĩnh lặng. Nhưng hiếm có được, vì phần đông các bạn đều thích theo cực đoan này hay ở cực đoan khác hoặc không muốn làm gì cả với ý nghĩ tự phụ rằng: “Không có tôi, đố xem quý vị làm được trò trống gì” hay bạn phải nắm quyền lãnh đạo để phát biểu ý kiến này nọ.
Là một ai đó, điều ấy có vẻ quan trọng và đã ăn sâu vào tâm trí của ta hơn là có được sự bình an. Do đó, chúng ta cần phải quán sát cẩn thận tâm mình để biết thực sự điều ta đang tìm kiếm. Trong cuộc sống hiện tại, ta mong ước điều gì? Nếu chúng ta muốn trở thành nhân vật quan trọng, muốn được tôn vinh và kính mến thì bạn nên vui lòng nhận lãnh cái giá phải trả. Mọi việc ở đời đều có hai mặt tích cực và tiêu cực của nó giống như mặt trời chiếu ra cái bóng. Nếu chúng ta muốn được cái này thì phải chấp nhận cái kia, khỏi cần than thở

thanh dinh nói...

Con chào thầy ạ. con là sinh viên năm nhất mới bước chân vào trường y. con thích y từ nhỏ và mong muốn được chữa bệnh cho mọi người và mang niềm vui đến với họ. nhưng môi trường mới kiến con thực sự thấy khó khăn. con nỗ lực phấn đấu. nhưng kết quả luôn ko như mong muốn . con muốn hoc thêm tiếng anh nhung cungz rất khó khăn. con nhìn những đứa bạn con chơi còn con thì học suốt nhưng cung chỉ bang bọn nó. con ko biết phải học như thế nao? và con cung ko muốn lãng phí tuổi trẻ của mình chi để thành mọt sách... thầy có thể giúp con phương pháp học hiệu quả đuọc ko ak. con cảm ơn thầy rất nhiều

yiqingfang ding nói...
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.