Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

KHÔNG MẤT HY VỌNG

Nhị Tường (nhituongsite.com)

Ánh nắng mai xuyên qua những bức rèm ố màu vàng, lờ mờ chỗ tối chỗ sáng làm cho căn phòng thêm ảm đạm. Căn phòng vẫn còn tối như hợp với tâm trạng của Huệ. Nếu còn nuớc mắt có lẽ cô đã lại thổn thức. Đêm hôm qua, cô đã khóc hết nuớc mắt đến khi ngủ thiếp đi. Bây giờ thì mắt cô đỏ hoe và sưng húp. Cô lừ đừ ngồi dậy, đi đi lại lại trong phòng, đến tủ áo, chọn lấy một bộ. Lặng lẽ cởi chiếc áo ngủ ra và mặc vào chiếc quần jean xanh nhạt với thun ngắn ngủn màu kem. Ký ức đêm hôm qua lại len vào óc cứ như một con dao vô hình cứa vào tim cô. Ngay lúc này, cô muốn lê bước về chiếc giường và lẩn tránh cái thế giới chứa quá nhiều sự đau đớn này. Cô đã bình tĩnh lại, bước về phòng tắm và bật công tắc điện. Ánh đèn sáng lên xua đi bóng tối, và cô dụi mắt vì chói. Cô mở vòi sen, nước chảy xối xả nhưng cô chẳng hề quan tâm đến điều đó. Cô quay lại tủ áo, nhìn mình trong gương, thoáng hãi hùng vì dáng vẻ của mình. Tóc tai rối bời, đôi mắt to sáng giờ đây sưng húp và đỏ. Cô đến gần tấm gương soi mặt treo trên tường và chải mái tóc, mái tóc ôm lấy khuôn mặt cô trông như khuôn mặt một thiên thần. Làn da đẹp và vẻ duyên dáng với  đôi mắt to buồn càng làm cho khuôn mặt của cô có nét gì đó rất quyến rũ. Cô vội vàng tô màu nâu lên đôi mắt và môi rồi đi xuống cầu thang. Lúc này mặt trời đã lên cao và ánh nắng thật chói chang. Cô lại nhìn vào gương lần nữa, túm lấy túi xách và bước ra đường.
Bên ngoài, trời mùa thu se se lạnh. Đó là mùa cô thích nhất, thế nhưng giờ đây cô thấy lòng dửng dưng. Thế giới của cô bây giờ đã trở nên ảm đạm vô cùng. Những ánh nắng rực rỡ ngày hè hay thảm lá vàng mùa thu đối với cô bây giờ cũng giống như những uớc mơ của cô, nó đã tan thành tro bụi.
Chiếc xe buýt đang dừng ngay nơi mọi người đang chen chúc nhau. Tiếng cười nói ơi ới như mọi khi gần như làm cô vui trở lại, thế nhưng có cái gì đó nặng nề trong cô đã làm cô không thể nào vui được. Cô bước lên xe và nhìn nhiều người đang ngồi cười nói vui vẻ ở đàng sau, cô thấy ghen ghét với họ, cô xoay đi và ngồi ngay phía trước. Thế rồi ký ức của những bất hạnh lại trào dâng trong cô...

***
Huệ lang thang trên phố với Ẩn và Trung trên chiếc Dream của Ẩn. Một ngày lang thang khắp phố phường đã trôi qua thật vui vẻ, giờ đây cô sắp tham dự buổi dạ tiệc. Là con trai tổng giám đốc nên Ẩn có một căn hộ riêng, một nơi thật hoàn hảo để chè chén. Mọi người tụm năm tụm ba. Một giọng nói cất lên: “Huệ ơi”. Cô quay lại thì thấy Hoàng đang đứng ở đó. Cô reo lên: “A, anh Hoàng!” nhưng trước khi cô kịp nói tiếp thì Ẩn đã vòng tay ngang người cô kéo cô đi. Cô liếc về phía sau thì thấy khuôn mặt Hoàng xịu xuống như bánh bao chiều. Cô muốn chạy ngược trở lại, để xin lỗi Hoàng, nhưng chẳng hiểu sao cô cứ để Ẩn lôi đi. Từ căn phòng khách nhỏ hẹp, mọi người kéo nhau vào nhà bếp. Có mấy chai rượu và vài chục két bia ở đó. Cô và Ẩn bị mọi người lấn chen té xuống một chiếc đi-văng . Ở đây đông đúc và ồn ào. Mọi người đều cầm ly trên tay và la hét chúc tụng nhau bằng đủ mọi cớ trên đời. Vị đắng của bia rượu làm cổ họng cô như bốc cháy, nhưng dù sao thì giờ đây cô cũng đã quen dần rồi. Cô bỗng nhớ không hiểu sao trước kia vị bia thường hăng nồng mũi cô và làm cô thấy nóng ruột.
***
Chếc xe bus bỗng dừng lại, xóc nảy lên lôi tuột cô về hiện tại. Cô đứng lên và bước xuống xe. Hoàng, người bạn từ thuở nhỏ, đang đứng đợi ở đó, tay giấu sau lưng toét miệng cười. Trong chiếc áo sơ mi màu trắng và chiếc quần tây sẫm màu bao giờ anh cũng có dáng vẻ của một người hiền lành. Cô lặng nhìn khuôn mặt dịu dàng của anh những muốn chạy ào vào vòng tay của anh. Cô biết anh sẽ là chiếc bè chở cô đi qua những cơn bão biển của cuộc đời. Anh sẽ không để cô gặp phải điều gì bất hạnh mặc dù cuộc đời đã và sẽ dành cho anh những điều nghiệt ngã nhất. Mồ côi cha mẹ thừ thuở nhỏ, thế nhưng anh đã tự kiếm sống và làm thuê bằng đủ mọi thứ nghề, để rồi có thể tiếp tục học nốt hai năm cuối đại học. Thế nhưng có điều gì đó níu cô lại. Cô không  muốn làm anh bị tổn thương. Cô bước đến bên cạnh anh và cầu mong cho đôi mắt của mình đừng để lộ ra những sợ hãi và nỗi buồn. Hoàng bước đến nắm chặt lấy tay cô và nhét vào một đóa hoa hồng bạch, gói cẩn thận trong giấy bóng mà nãy giờ anh giấu sau lưng. Cô nhìn sững đóa hoa và nhẹ nhàng đưa lên mũi. Hoàng không nói gì. Anh nắm tay cô và đưa cô vào trường. Họ ngồi với nhau trong thư viện cho đến khi chuông reo vào lớp. Anh kể về đội bóng của anh, về trận đấu ngày hôm qua. Dường như anh luôn có mọi điều để kể cho cô. Cô lắng nghe anh nhưng tâm hồn cô lại thả về bữa dạ tiệc đêm ấy.
***
Có người đưa ra một cái túi, ai đó thả xuống một cuốn giấy. Ẩn cúi người về phía trước đón lấy và cẩn thận quấn một điếu thuốc. Anh ta đưa điếu thuốc lên môi, châm lửa và kéo một hơi dài. Mẩu thuốc được chuyền hết từ người này đến người khác. Cô cũng được hít một hơi. Đầu cô ong ong và một đám mây mù che đôi mắt cô. Thế rồi cô cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác….Ký ức trở lại với cô sau những giây phút bồng bềnh trôi qua. Cô nhìn xung quanh mình. Trên những bức tường chẳng có gì ngoài những hình ảnh những cô người mẫu  ăn mặc hở hang. Trí óc cô đã tỉnh táo trở lại để cô nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ của Ẩn. Cô liếc sang bên phải. Ẩn đang nằm đó đang ngủ say như một em bé. Cô nhìn xuống sàn nhà và bắt gặp một đống áo quần ném lộn xộn trong một góc. Cô thầm nghĩ sao mà trông chúng có vẻ quen quen. Một ánh sáng lóe lên phía sau lưng làm cô nhận ra đó là áo quần của cô. Cô trườn ra khỏi giường, tim cô thắt lại. Những ánh sáng xuyên qua những tấm rèm màu đỏ thẫm làm cho căn phòng có vẻ như là không có thực. Cô vấp phải đống áo quần của mình, cô mặc áo trong cái ánh sáng lặng lẽ đó. Áo quần của cô lẫn lộn mùi thuốc lá và bia rượu. Cô lần ra phòng khách. Hoàng và hai người bạn của anh ta đang nằm trên sàn nhà. Những két bia trống không đang nằm la liệt, mùi hôi của bia xộc vào mũi cô. Cô đi vào buồng tắm nhưng bên trong toàn mấy gã con trai và nồng mùi nước tiểu. Một cảm giác buồn nôn ập đến, cô chạy vào toilet và nôn thốc tháo. Cô cảm thấy dễ chịu hơn. Cô quay trở về phòng và thả người xuống chiếc ghế dài. Cô đơn trong sự im lặng kỳ lạ, cô bỗng nhớ lại tất cả những lần mẹ cô say rượu trở về nhà với vài người đàn ông lạ hoắc. Những lần như thế mẹ cô luôn la hét cô, gọi cô là đứa con gái hư, là đứa nghiện rượu. Cô ghét chính mình vì bây giờ cô giống y hệt mẹ cô.

***
“Huệ, Huệ” giọng của Hoàng trôi dạt vào trong ý nghĩ của cô. Cô giật mình quay lại và thấy đôi mắt thương yêu của Hoàng đang nhìn cô. Cô mỉm cười yếu ớt. “Em không nghe anh nói gì hết phải không?”  Anh hỏi.
Cô lắc đầu, cảm thấy trong người tệ hại hơn nhưng cố không để lộ ra.
“Em không sao chứ” Hoàng hỏi, giọng đầy vẻ quan tâm. “Lúc nãy em thế nào ấy. Hình như em cố giấu anh điều gì đó”
Cô muốn ngả người vào vòng tay anh mà khóc. Cô ước mong có thể kể cho anh nghe chuyện đau lòng của mình, nhưng một mãnh lực nào đó níu kéo cô lại. Trước khi cô có thể đưa ra một lời giải thích thì chuông reo, cắt ngang cuộc nói chuyện của họ. Cô vội vã chạy về lớp. Tâm trí cô lại không sao dứt khỏi cái hồi ức dai dẳng đó, cái quá khứ cay nghiệt kể từ cái hôm tiệc tùng đó.
***
Tuần trước, Trung  đến bên cạnh và thì thào vào tai cô “Có tin không hay về Ẩn đấy, đến nhà Ẩn ngay đi”. Cô đã tránh né những cuộc tiệc tùng một thời gian dài, thậm chí những ý tưởng về nó cũng làm cho cô khó chịu. Cô tự hứa rằng sẽ không bao giờ cô lại tự đưa mình vào trong một tình huống như lần ấy, thế nhưng cô vẫn đi theo Trung. Trung chở Huệ đi ngang qua những dãy phố dài. Trung chẳng nói gì về bữa tiệc hôm ấy mặc dù Huệ cố gặng hỏi. Khu nhà của Ẩn hiện ra trước mắt cô, cô ngập ngừng bước lên cầu thang, cố gắng xua đi cảm giác tởm lợm khi trước. Trung vội vã bước cạnh cô, không có thì giờ để ngần ngại. Cái mùi nồng hăng của bia và khói đã trùm lấy cô khi cô bước vào căn phòng đông người. Cô nhìn chung quanh, tìm kiếm một khuôn mặt quen thuộc, nhưng cũng không thấy ai, kể cả Ẩn, trong cái đám mờ mịt ấy. Cô đi thẳng xuống bếp, cũng không thấy một ai quen. Cô quay trở lại phòng khách và bắt gặp một mẩu đối thoại rợn người:
“Ê, mày nghe gì chưa? Cúc nhiễm AIDS rồi. Ẩn đang sợ quá chừng. Tao chưa bao giờ thấy ảnh trong tình trạng như thế này”
“Nè, đưa cái đó qua đây rồi mới tới phiên mày nghe chưa” gã con trai đang chỉ cái điếu thuốc đang được chuyền tay nhau
Cô khiếp hãi. Làm sao tụi nó có thể tỉnh bơ trước chuyện đó như thể  Cúc chỉ bị cảm cúm xoàng. Đó cũng là lúc cô nhận ra chuyện này đối với cô khủng khiếp như thế nào. Cô đã ngủ với Ẩn—hoặc ít nhất cô đã nghĩ như thế. Cô không thể nhớ nỗi. Ai đó đưa cho cô một cái ly và rót bia vào cho cô, thế mà cô buông cái ly xuống sàn. Mọi người hét lên nhưng cô chẳng màng.
Giác quan của cô chỉ cho cô biết Ẩn đang ở đâu, cô đi lần đến phòng ngủ của Ẩn. Ẩn đang ngồi trong căn phòng mờ tối. Vỏ chai lăn lóc dưới chân giường. “Ẩn, Huệ đây mà” cô nói khẽ khàng mà không nhận ra cả giọng nói của chính mình. Ẩn nhìn cô. Ẩn khuôn mặt của đứa trẻ mười tám nhưng chòm râu dê của gã 20. Nhìn Ẩn đang trốn trong phòng như thế này cô thấy sợ hãi. Ẩn là người luôn đón nhận những tin xấu một cách thoải mái và cóc cần, tựa như không có gì có thể chạm được anh ta. Đó không còn là khuôn mặt điển trai kiêu kỳ của một thanh niên 20 luôn làm cô mê mệt.
“Em cũng biết chuyện rồi phải không?” Giọng nói Ẩn nghe như vang từ nơi xa xăm nào đó. Cô ngồi xuống và nắm lấy tay Ẩn. Ẩn bỗng nhìn vào mắt cô và ghì chặt lấy cô.
“Anh xin lỗi Huệ, anh không bao giờ muốn làm hại đời em cả. Anh nói thật tình đó”. Có cái gì đó mềm yếu và ân hận bên trong những lời nói của Ẩn, của một gã con trai vẫn hay coi thường lũ con gái vây quanh.  Tuy nhiên, những lời nói này làm cho cô mủi lòng. Cô dựa vào Ẩn và khóc nức nở.  Ẩn ôm lấy cô và họ ngồi đó với nhau cùng kinh hoàng vì tuyệt vọng. Bên ngoài bữa tiệc cũng tàn như hai trái tim tuyệt vọng đang gắn vào nhau chia sẻ với nhau niềm bât hạnh.
***
Có ai đó đến sau lưng cô. Cô nhìn đồng hồ trên tường, bối rối và mất phương hướng. Mười một giờ rưỡi. Giờ nghỉ trưa. Cô chạy vội ra căng tin. Căng tin bỗng rộ lên một lượt mọi người cất tiếng chào cô. Cô thấy Hoàng đang vẫy cô ở đó. Anh đang ngồi ở chiếc bàn mọi khi với bạn bè chung quanh. Cô bước đến uể oải và thả cặp sách đánh thịch lên bàn. Lúc đó cô bỗng nhìn thấy Kim đang ngồi rất gần với Hoàng. “Huệ, sao em không ngồi xuống mà đứng ngây ra thế”. Hoàng hỏi khi anh bước đến và kéo cô ngồi xuống.
Cô ngồi gần Hoàng rồi thì thào vào tai anh: "Cô ấy làm gì ở đây thế?”. "Anh không biết, anh đâu có mời cô ta". Hoàng thì thào trở lại. "Em muốn ăn chút gì ở ngoài đường không?" Cô gật đầu và đứng dậy. Hoàng nắm tay cô và với tay lấy cặp của cô. Họ đi với nhau về phía quán nhỏ bên kia đường.
Hoàng mua cho  Huệ  hộp bánh. Họ ngồi bên nhau tại một chiếc bàn nhỏ.”Em không trả lời anh câu hỏi sáng nay. Em không muốn cho anh biết chuyện gì đã xảy ra sao? Chúng ta đâu có giữ bí mật với nhau chuyện gì đâu". Cô cảm thấy một sự giận hờn trong giọng nói của anh, nhưng cố tình tỏ ra không nhận thấy.
“Em không sao cả mà, thật mà” Cô cố nói dối, thậm chí biết Hoàng sẽ không tin điều đó.
"Dạo này em cứ nói dối luôn. Có phải Ẩn đã lây cho em tính xấu đó không?
Cô bỗng tức giận không nói gì thêm nữa. Đó là điều anh có thể đổ lỗi cho cô nhưng đem Ẩn vào chuyện này thì cô không muốn. Cô biết Kim luôn theo đuổi Hoàng, nhưng có bao giờ cô nói xấu về Kim. Cô bỗng đưa tay lên tát vào mặt Hoàng, nhanh đến nỗi cô không kịp biết mình đang làm gì.
Hoàng nhìn sững cô. Những ngón tay đỏ in hằn trên má anh.”
“Anh không được xía vào chuyện của tôi, hoặc là đừng can dự gì vào đời tôi.” Cô mệt lử sau khi thốt nên lời đó và bỏ chạy, bỏ lại cả cặp sách. Mọi người hầu hết là sinh viên trong quán đều nhìn theo cô. Chỉ khi cô nghĩ rằng cô đã bỏ chạy khá xa thì có ai đó nắm lấy cánh tay cô. Cô quay lại và đối diện với Hoàng. Mắt anh đầy vẻ ân hận. Anh kéo cô ra một góc và đợi đến khi mọi người hết chú ý. Anh nắm chặt lấy cô hơn khi cô toan tính bỏ chạy. “Ui da, Hoàng, anh làm em đau. Hãy đi đi mà!” Cô nhìn lên và thấy khuôn mặt dịu dàng của Hoàng. “Anh xin lỗi". Anh nói với giọng chán nản, nới lỏng tay ra nhưng vẫn giữ cô.“Tại sao bây giờ em hành động khác thường thế? Bỗng dưng em bắt đầu cáu kỉnh và xa lánh mọi người, mọi hành động cứ y như một đứa trẻ hư hỏng. Anh muốn biết những gì đang xảy ra, anh muốn giúp em". Hoàng nói với một quả quyết trên khuôn mặt làm cho cô nhận thấy rằng anh sẽ không để cho cô đi nếu anh không được trả lời. Cô quay đi, cảm thấy yếu đuối và sợ hãi. Cô biết cô sẽ không thể chịu nỗi nếu cứ giữ ấy bí mật này một mình.
Hoàng chạm vào vai cô."Huệ.." Cô bắt đầu nấc lên. Những giọt nước mắt giờ đây đã tuôn tràn không dứt. Cô đã để mặc cho câu chuyện của mình chảy ào ra khỏi bờ môi. Khuôn mặt của Hoàng rực lên hàng trăm thứ tình cảm xung đột. Cuối cùng cô ngã gục trong cánh tay của Hoàng, gục đầu trên vai Hoàng và khóc nức nở.  Trước sự ngạc nhiên của cô, anh đã không bỏ đi. Anh ôm lấy cô và an ủi cô bằng những lời lẽ dịu dàng nhằm xua đi bầu không khí im lặng. Sau vài phút, Hoàng hỏi: “Khi nào em đi lấy kết quả?” Cô cố nén sự đau khổ, quệt mắt : “Chiều nay” Hoàng im lặng một lúc rồi nói: "Anh không muốn em đi một mình. Hãy đợi anh sau khi hết tiết 2, anh sẽ cùng đi với em". Anh ghì cô lần nữa và hôn lên trán cô: “Nhớ là chờ anh ở trước trường nhé”
Cô gật đầu, không muốn để anh đi. Hoàng quay người đi nhưng cô đặt một tay lên vai anh kéo anh lại. Cô muốn thì thào vào tai anh: "Em yêu anh". Thế nhưng cô chỉ đứng im nhìn sững Hoàng.
***
Tuần trước, cô lặng lẽ đi đến bệnh viện. Sau nhiều đêm thức trắng cô quyết định phải biết rõ ràng số phận của cuộc đời mình. Cô bước dọc theo hành lang bệnh viện. Nhìn thấy những phụ nữ lớn tuổi ngồi chuyện trò vui vẻ chờ tới phiên họ, cô bỗng thấy an tâm. Căn phòng đợi trông sạch sẽ và nóng nực nhưng nó vẫn làm cô cảm thấy lạnh người. Một cô y tá hỏi cô: “Em đến xét nghiệm hả?”
“Dạ. Em đợi gặp BS Thành”
“Em tên là gì?”
“Nguyễn thị Hồng Huệ”
“Ở 160 Yersin phải không?
“Dạ.”
“Em đi dọc dãy phòng này, đến phòng xét nghiệm số 4 nằm ở bên trái.”
“Cảm ơn chị” Huệ nói và đi dọc theo dãy phòng. Một y tá khác hỏi tên và đưa cô vào gặp bác sĩ. Năm phút sau, bác sĩ Thành xuất hiện. Một y tá sát trùng trên cánh tay cô và lấy máu. Cô nhắm mắt lại cho đến khi cảm thấy kim đã được rút ra khỏi cánh tay.
“Bảy ngày sau đến lấy kết quả”. Bác sĩ Thành hẹn cô.
Bảy ngày trôi qua trong nỗi sợ hãi đã làm cho cô mất ăn mất ngủ. Huệ ước rằng cái giờ phút ấy sẽ không đến, nhưng dường như nó còn đến nhanh hơn. Chiều nay, Huệ đợi Hoàng trước cổng trường. “Không có vấn đề gì đâu” cô tự nhủ thầm. Bầu trời đã bắt đầu ấm mặc dù vẫn còn nhiều cơn gió thu se se. Giọng của Hoàng vang lên bên tai cô. “Em thấy trong người thế nào?”. "Em thấy sợ". Cô cảm thấy như trong người rã rời. Trí óc của cô trôi dạt tận đâu đâu. Chân cô trĩu nặng như có thể khuỵu xuống dưới sức nặng của cô
“Đi được chứ em?” Hoàng hỏi
“Em đã sẵn sàng rồi” Cô chậm rãi ngồi lên xe của Hoàng. Cảnh vật quen thuộc hai bên đường lướt nhanh qua mắt cô, cảnh vật trông ảm đạm như mọi thứ khác trong đời cô. Cô nhìn vào lưng Hoàng cảm thấy dào dạt trong lòng. Cô cảm thấy hạnh phúc khi nghe Hoàng đòi đi với cô. Khi nhận ra đã đến bệnh viện cô bỗng thấy sợ hãi vô cùng. Bất giác cô ôm chặt lấy Hoàng và cảm tay Hoàng nắm lấy tay cô. Cô bỗng thấy đau quặn trong ruột và muốn nhảy xuống xe bỏ chạy. Nhưng Hoàng đã ngừng xe lại nắm tay cô. Họ đi đến phòng xét nghiệm số 4. Bác sĩ Thành bước ra và chào cô.
“À, cô đến lấy kết quả xét nghiệm phải không?
Hoàng bước đến: “Xin lỗi bác sĩ, tôi là người nhà của Huệ.”
“Vâng, mời anh vào trong này”
Hoàng bước vào sau khi dặn Huệ ở lại đợi bên ngoài. Thời gian dường như bất tận trước khi họ trở lại. Hoàng là người đầu tiên trở lại trong phòng. Nỗi kinh hoàng xâm chiếm lấy cô khi cô thấy những giọt nước mắt lăn trên má anh. Anh chạy ào đến bên cô ghì lấy cô. Khi anh để cô ngồi xuống cô nhìn vào mắt anh.
“Em không bị nhiễm AIDS!”, anh thì thào trong khi cô khuỵu xuống trong vòng tay anh. Hoàng nhìn xuống cô, nhìn xuống khuôn mặt thiên thần của người con gái mà anh hằng yêu mến. Thiên thần của anh đã bị thương đôi cánh nhưng anh không bao giờ để nó rơi xuống. Anh thì thầm với Huệ: “Anh yêu em”. 

4 nhận xét:

bebutchi nói...

http://diemtuyet40.multiply.com/ đây là blog cá nhân của cô Nhị Tường ^^.Em tình cờ phát hiện ra, trên đó cũng có nhiều bài viết .

new_moon nói...

Một kết thúc có hậu như mong ước và như dự đoán, nhưng cuộc đời thực lại không thường như vậy thầy ơi. Những mẩu chuyện đẹp để giúp ta sống nhân bản hơn nhưng...khó tìm thấy trong cuộc sống này

http://vuisongmoingay.blogspot.com/ nói...

new_moon đừng MẤT HY VỌNG chứ?

http://vuisongmoingay.blogspot.com/ nói...

trang nhà cuả cô Nhị Tường là nhituongsite.com nhưng không hiểu sao vài tuần nay không vào được, nhà mạng cho biết This Account Has Been Suspended